Cuộc thi giới thiệu sách trực tuyến năm 2025 Trường THCS Trần Thúc Nhẫn 1
nhasachmienphi-the-gioi-qua-la-rong-lon-va-co-rat-nhieu-viec-phai-lam (1)

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Thị Tuyết Trinh (trang riêng)
Ngày gửi: 21h:28' 03-05-2024
Dung lượng: 3.2 MB
Số lượt tải: 5
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Thị Tuyết Trinh (trang riêng)
Ngày gửi: 21h:28' 03-05-2024
Dung lượng: 3.2 MB
Số lượt tải: 5
Số lượt thích:
0 người
THẾ GIỚI QUẢ LÀ RỘNG LỚN
VÀ CÓ RẤT NHIỀU VIỆC PHẢI
LÀM
Bản quyền tiếng Việt Công ty CP Sách Alpha
Nhân duyên của tôi với Việt Nam bắt đầu từ đầu năm 1990, thời điểm Việt
Nam đang thực hiện chính sách mở cửa và tích cực thúc đẩy phát triển kinh
tế. Kể từ đó, tôi đã trở thành người bạn đồng hành của Việt Nam trên suốt
chặng đường đi. Việt Nam có cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp, sản vật phong
phú, đặc biệt người dân Việt Nam rất thông minh và chăm chỉ, nên tôi nghĩ
rằng Việt Nam có tiềm lực phát triển rất cao. Trong suốt 20 năm qua, Việt
Nam đã đạt được rất nhiều thành quả, nhưng tôi không hề nghi ngờ và luôn
tin rằng trong tương lai, sự phát triển và nhảy vọt lớn hơn sẽ soi sáng cho
tương lai của đất nước Việt Nam. Việt Nam là đất nước luôn gần gũi và mến
khách như chính quê hương tôi vậy. Vì vậy, tôi thường xuyên ở Việt Nam và
tìm kiếm sự bình yên cho tâm hồn.
Năm 1989 là năm tôi đặt những nét bút đầu tiên cho cuốn sách này. Đó là
khi tôi cảm thấy một sự biến đổi lớn trong môi trường quốc tế và muốn đặt
ra cho mình thử thách mới. Kinh tế thế giới – sự biến đổi lớn mà tôi cảm
nhận – đã thống nhất làm một và sự hợp tác kinh tế giữa các quốc gia được
dự đoán sẽ phát triển hơn bất cứ lúc nào. Môi trường mới sẽ mang lại thêm
nhiều cơ hội mới, tuy nhiên để biến cơ hội đó thành thành quả cần phải có sự
chuẩn bị kĩ càng. Đứng trước thử thách mới, tôi đã đứng ra đổi mới trong nội
bộ trước tiên. Trong thời gian đó, tôi đã viết cuốn sách này dành cho thế hệ
trẻ.
Lần này nhận được đề nghị mong muốn dịch cuốn sách này tại Việt Nam,
một lần nữa, tôi bỗng nhớ lại tại sao tôi lại viết cuốn này dành cho thế hệ trẻ.
Tôi coi cuốn sách này như một tờ phiếu xuất binh với ý định thử thách trong
một tương lai mới sắp mở ra. Nhân vật chính của tương lai chính là những
con người trẻ tuổi, cho nên tôi muốn giao tiếp với thế hệ trẻ trước khi thử
thách với tương lai. Vì vậy, tôi đã viết nên cuốn sách này để đem chính
những suy nghĩ của mình truyền đạt trực tiếp đến thế hệ trẻ. Có lẽ sự chân
thật chứa trong đó đã được truyền đi vì cuốn sách sau khi xuất bản đã đạt kỉ
lục bán được hàng triệu bản trong thời gian ngắn nhất và nhận được những
phản hồi tích cực. Sau khi cuốn sách được xuất bản, tôi đã kêu gọi nền “quản
lý toàn cầu” và mở ra các lĩnh vực hợp tác tại các nước trên thế giới theo
đúng dự định. Và không lâu sau đó, công ty đã vươn lên vị trí “doanh nghiệp
đa quốc gia hàng đầu thế giới trong số doanh nghiệp ở các nước đang phát
triển” do Liên Hợp Quốc bình chọn. Nếu nhìn lại thì chiến lược tương lai có
tên “quản lý toàn cầu” bắt đầu thực hiện ý nghĩa của nó cùng với giới trẻ, vì
thế mà tôi cảm nhận thêm một lần nữa ý nghĩa của việc xuất bản cuốn sách
này. Lí do mà tuổi trẻ trở nên quan trọng là vì ở đó nó chứa đựng tài nguyên
dinh dưỡng phong phú tạo ra cuộc đời của một con người. Những suy nghĩ,
giấc mơ, phán đoán và trải nghiệm của thời tuổi trẻ tiếp nối những chất
lượng và giá trị của những ngày tháng còn lại mà một người phải tiếp tục
sống. Tôi muốn nhắn nhủ tới thế hệ trẻ rằng phải sống quãng thời gian vàng
ngọc chỉ có một lần trong đời này một cách có ý nghĩa. Hơn bất cứ cái gì
khác, chúng ta cần có một tinh thần dám thử thách. Với những thử thách của
tuổi trẻ thì quá trình lại quan trọng hơn kết quả. Dù có thất bại đi chăng nữa
thì ít ra ta cũng có thể đạt được bài học từ đó. Giấc mơ thời tuổi trẻ có thể là
sự mộng tưởng vô nghĩa nhưng nếu không có những giấc mơ như thế thì
chính cuộc đời ta lại có thể rơi vào ảo tưởng và phạm phải sai lầm. Dũng
cảm thử thách cũng có thể nếm mùi thất bại nhưng vì bạn còn trẻ, bạn có thể
bất chấp thất bại và phát triển lớn hơn. Bởi bạn còn trẻ nên bạn có thể đi
nhầm đường nhưng cuối cùng, bạn sẽ có thể tìm ra được con đường đúng
đắn và bước tiếp mà không chút ngần ngại. Chính vì thế, vì ta còn trẻ nên ta
phải loại bỏ nỗi sợ hãi.
Là một đất nước ngày càng phát triển, Việt Nam đang cần thế hệ trẻ giàu ước
mơ, hoài bão và dám thách thức. Một thế giới có ước mơ và một thời đại có
cơ hội để thử thách đang mở ra trước mắt các bạn. Chỉ thế thôi cũng đã đủ
hạnh phúc đến nhường nào. Tôi mong rằng các bạn sẽ mở rộng thêm không
gian và thời gian để nhìn ra một thế giới rộng lớn hơn và nhìn về phía trước.
Nếu vậy, bạn sẽ biết được một điều rằng “Thế giới quả là rộng lớn và có rất
nhiều việc phải làm”
Tháng 11/2013.
Kim Woo Choong
(
)
1990
.
.
'
.
.
.
.
.
'
'
,
'
.
.
.
.
,
.
.
.
.
.
.
'
UN
'
.
.
.
.
20
.
.
.
.
.
1989
.
.
.
.
,
.
.
.
.
'
,
'
?
.
11/2013.
Kim Woo-Choong ký tặng cuốn sách ăn khách của mình, Thế giới quả là
rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm. Ra mắt năm 1989, sách đã bán được
1,3 triệu bản tại Hàn Quốc trong 20 tháng. Cuốn sách chứa đựng khát vọng
suốt đời của ông Kim muốn chia sẻ những trải nghiệm cá nhân của mình với
tất cả thanh niên Hàn Quốc.
Thông Điệp Cá Nhân Gửi Kim
Woo-Choong
Là một anh lính trẻ ở Hàn Quốc vào đầu thập niên 1960, tôi đã tận mắt
chứng kiến ảnh hưởng khốc liệt mà chiến tranh để lại cho nền kinh tế và đất
nước của ngài. Từ góc độ đó, mỗi lần trở lại Hàn Quốc, tôi đều nhớ và có ấn
tượng mạnh mẽ với những kết quả phi thường mà một dân tộc chăm chỉ, tận
tụy có thể đạt được. Là một người cha, tôi chia sẻ với ngài nhiều lo ngại về
những giá trị đang thay đổi dường như đi kèm với sự tiến bộ về vật chất.
Trong cuốn sách Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm, ngài
đã cố gắng đối diện với một trong những nghịch lý lớn của cuộc đời: Chúng
ta càng thành công trong việc nâng cao năng suất và mức sống cũng như tạo
ra “lối sống” thoải mái hơn – và nhờ thế làm giảm thách thức của khó khăn
và đối nghịch – thì chúng ta càng làm giảm sự cần thiết về kinh tế và động
cơ hy sinh, đầu tư và làm việc chăm chỉ.
Cuốn sách của ngài có lẽ đưa ra câu trả lời đúng đắn nhất: Mỗi thế hệ phải
nỗ lực chuyển giao lợi ích từ kinh nghiệm và, tôi mạnh dạn nói rằng, tri thức
của mình cho thế hệ tiếp theo, hy vọng một số thành viên của thế hệ đó sẽ
tiếp nhận.
Tôi gợi ý giới trẻ ở khắp mọi nơi tham khảo lời khuyên của ngài nói với giới
trẻ Hàn Quốc trong cuốn sách Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc
phải làm này.
John S. Reed
Chủ tịch Citicorp
Lời Giới Thiệu
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng sau cuộc Chiến tranh Triều Tiên, Kim
Woo-Choong đã tạo dựng nên một trong những tập đoàn lớn nhất thế giới,
Daewoo. Ông là hiện thân cho nỗ lực và khả năng sáng tạo đã giúp Đông Á
trở thành một trung tâm tăng trưởng kinh tế năng động. Ông làm việc 14 đến
16 tiếng mỗi ngày, nhiều lúc phải tranh thủ cạo râu và ăn sáng ngay trong xe
hơi trên đường tới văn phòng.
Là một doanh nhân đẳng cấp quốc tế, ông Kim có thể kiếm được lợi nhuận
ngay cả trong việc rời bỏ những thị trường như Iran. Tại quê nhà, ông ăn nên
làm ra nhờ tiếp quản và đem lại sinh lực mới cho những công ty gặp khó
khăn. Sự nỗ lực không ngừng của ông đã tạo ra một tập đoàn gồm 23 công ty
lớn tham gia vào nhiều lĩnh vực từ công nghiệp nặng và điện tử đến sản xuất
đàn dương cầm và kinh doanh khách sạn. Đúng như lời ông nói, “tôi có thể
ngửi thấy mùi tiền ở khắp mọi nơi.”
Là một con người không biết mệt mỏi với ngoại hình của một vị giáo sư 54
tuổi, ông Kim có khả năng vươn ra toàn cầu gần như vô hạn. Mỗi năm, ông
dành hơn một nửa thời gian để đi ngao du khắp thế giới, “đánh hơi” các cơ
hội. Ông chế tạo tủ lạnh ở Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, sản xuất quần áo
ở Miến Điện, xuất khẩu xe hơi Hàn Quốc tới Tiệp Khắc, sản xuất máy quay
video ở Bắc Ai-len, và sở hữu một công ty thiết kế bộ vi xử lý tại Thung
lũng Silicon ở California. Cái tên Kim có thể chưa được nhiều người biết
đến, nhưng những sản phẩm của ông ấy đều đang ngập tràn thị trường Mỹ:
xe hơi Pontiac LeMans, xe nâng Caterpillar, các cấu phần của máy bay phản
lực Boeing, và máy tính Leading Edge. Ngoài ra, người dân châu Âu còn
mua lò vi sóng của một nhà máy Daewoo ở Pháp và các máy xúc xây dựng
được lắp ráp tại Bỉ. Không có gì ngạc nhiên khi vào năm 1990, tập đoàn
Daewoo đạt doanh số 22 tỉ đô-la – nhiều hơn cả Xerox, Sony hay British
Aerospace.
Ông Kim là một trong những người thu hút nhất mà tôi từng gặp trong suốt
hơn ba thập kỷ với tư cách một nhà báo thích quan sát con người, sức mạnh
cũng như sự dịch chuyển của thế giới. Ông cho thấy tại sao sức mạnh kinh tế
lại chuyển dịch từ phương Tây sang phương Đông theo những cách đem lại
lợi ích thiết thực cho mọi quốc gia. Ông là một nhân vật châu Á tương xứng
với Andrew Carnegie1 hay John D. Rockefeller2, nhưng có tinh thần hy sinh
và sự khéo léo rất riêng. Mọi người đều có thể học hỏi được nhiều điều từ
ông, nhất là biệt tài khích lệ người khác mà hiếm ai có được.
Cuốn sách Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm là tập hợp
những bài luận ngắn dành cho giới trẻ Hàn Quốc nhưng lại mang một thông
điệp cho toàn thế giới. Bằng việc chia sẻ những trải nghiệm từ cuộc đời
mình, ông Kim cho rằng nhiều người đã được đặt trước những cơ hội rất lớn
nhưng hầu hết lại từ bỏ quá sớm. Ở Hàn Quốc, ông Kim đã tạo ra một trào
lưu hưởng ứng tương tự như những gì được hình thành ở Mỹ từ cuốn sách
tuyệt vời của Lee Iacocca, chủ tịch Tập đoàn Chrysler. Ông luôn thấy làm
việc thú vị hơn rong chơi và ghét lãng phí tiền bạc cho thú vui. Tuy nhiên,
những quan điểm tân Khổng giáo của ông chính là chìa khoá cho sự trỗi dậy
của Hàn Quốc với tư cách một cường quốc công nghiệp – và cũng là chìa
khoá cho thành tích tuyệt vời của những nền kinh tế Đông Á khác.
Điều khiến cho cuốn sách vượt xa tầm vóc những bài giảng luân lý của một
doanh nhân thành đạt chính là cuộc đời của ông Kim, nhưng chỉ xuất hiện
như vài nét chấm phá trong cuốn sách này. Với khát vọng thành công, ông
chưa bao giờ lãng phí một giây nào trong đời. Ông có tài biến vấn đề thành
cơ hội. Khi buộc phải mất cả mùa xuân năm 1989 để giải quyết một cuộc
đình công tại xưởng đóng tàu Daewoo trên đảo Okpo ở miền Nam, ông Kim
đã dành nhiều đêm để viết cuốn sách này.
Trường năng lượng rất cao của người đàn ông này đã tác động đến tất cả mọi
người xung quanh, kể cả người viết những dòng này. Mùa hè năm ngoái tại
Seoul, điện thoại trong khách sạn của tôi đổ chuông lúc 8 giờ sáng. Ông
Kim, vừa mới từ châu Âu và Trung Quốc trở về, mời tôi đi ăn sáng – ngay
lập tức. Một chiếc xe hơi đến đón tôi tới văn phòng của ngài chủ tịch. Ông
dành hẳn một tiếng nói chuyện về những thương vụ mới mà Daewoo giành
được và cố gắng “moi” ý kiến từ vị khách của mình – điều ông ấy vẫn
thường làm với rất nhiều người ở nhiều vùng đất.
Là người dám chấp nhận mạo hiểm ở Thế giới thứ Ba, ông Kim đổ hơn 7 tỉ
đô-la vào các hợp đồng xây dựng dân sự ở Libya. Ông bắt đầu xây dựng các
tuyến đường sắt ở Iran ngay khi nước này đang ở giai đoạn chiến tranh quyết
liệt với Iraq. Ông không coi những nỗ lực như thế là thiếu thận trọng. Đúng
như lời ông ấy nói: “Nếu tiến vào hang cọp, bạn phải chú ý tới mọi thứ, do
vậy thực ra chẳng hề có nguy hiểm.”
Là một người ham công tiếc việc có chủ đích, ông Kim thừa nhận rằng mình
không thể ngồi yên được lâu và chưa bao giờ có kỳ nghỉ đúng nghĩa. Ông chỉ
nghỉ một buổi sáng để dự đám cưới con gái. “Vậy ông gặp vợ mình khi
nào?” “Khi tôi ở trong thành phố, chúng tôi ngủ cùng nhau mà,” ông Kim
đùa vui. (Vợ ông, bà Hee-Ja, từng nghiên cứu nghệ thuật Đông phương tại
Đại học Harvard, là chủ tịch của Khách sạn Seoul Hilton International và
Kyongju Hilton – một công việc mà bà phải chuẩn bị bằng việc tham gia một
khoá học về quản lý cao cấp tại Đại học Hàn Quốc). Ông Kim tin rằng làm
việc nhiều hơn, chăm chỉ hơn và khôn ngoan hơn sẽ giúp Hàn Quốc bắt kịp
Hoa Kỳ, châu Âu và Nhật Bản về kinh tế. “Nếu mức độ siêng năng của
chúng tôi chỉ ngang bằng với những người phương Tây thì chúng tôi sẽ
chẳng bao giờ đuổi kịp,” ông nói. Ông Kim cũng thừa nhận rằng “sáng tạo
đến từ làm việc chăm chỉ.”
Ông thấy được niềm vui từ làm việc không ngừng nghỉ. Ông rất thích nhịp
độ tiến triển không ngừng và đạt được thành tích, điều mà ông nói rằng còn
thú vị hơn thực hiện được cú một gậy vào lỗ (hole-in-one) trong môn golf,
một môn thể thao mà ông chưa bao giờ chơi. Ông luôn tâm niệm phải hành
xử như một khuôn mẫu cho nhân viên, đây là một trong những bí quyết
khích lệ người khác của ông. “Nếu tôi chơi golf và uống rượu,” ông nói, “thì
khi đó, mọi người ở Daewoo sẽ theo gương tôi ngay.”
Chắc chắn ông có động lực, nhưng không phải lòng tham. Tạo dựng được
tập đoàn lớn thứ 45 trên thế giới, ông Kim sở hữu khối tài sản khổng lồ,
phần lớn trong đó được ông dành cho các quỹ chăm sóc y tế, nghiên cứu
khoa học cơ bản và giáo dục. Ông từng nói với tôi: “Tôi không quan tâm lắm
chuyện kiếm tiền vì tôi có thể làm việc đó bất kỳ lúc nào.” Thay vào đó, ông
Kim tự nhận là phần nào có cảm hứng từ nhu cầu tạo lập một doanh nghiệp
lớn có khả năng giúp Hàn Quốc thoát khỏi đói nghèo. Trong cuốn sách của
mình, ông cho thấy ông rất mê cảm giác thoả mãn khi thực hiện được mục
đích và mô tả chi tiết “niềm vui thích khi làm được những gì tất cả mọi
người cho là bất khả thi.” Ông nói: “Tôi không làm việc như điên dại chỉ để
tạo ra vài đồng bạc lẻ.”
Ông Kim có một vị trí riêng biệt trong giới doanh nhân Hàn Quốc. Giống
như Hyundai và Samsung, Daewoo là một trong những tập đoàn lớn được
gọi là chaebol, lúc mới đầu làm ăn phát đạt là nhờ chính phủ bơm một lượng
lớn tín dụng và hiện chi phối nền kinh tế Hàn Quốc. Nhưng ông Kim thì
khác. Ông là người sáng lập trẻ nhất và duy nhất tốt nghiệp đại học của một
tập đoàn Hàn Quốc khổng lồ. Ông từ bỏ tập quán chung ở Hàn Quốc là sử
dụng các công ty của mình để tạo dựng một gia tộc giàu có. Ông nói:
“Daewoo không phải là thứ tôi có thể hoặc sẽ trao lại cho gia đình mình. Tôi
hy vọng được đánh giá là một doanh nhân biết rõ sự khác biệt giữa sở hữu và
lãnh đạo.”
Có lúc ông quá tốt bụng đến mức phi lý. Tuy nhiên, ông Kim xuất thân từ
những gì ông mô tả là “một thế hệ hy sinh” được tôi luyện trong khó khăn
cùng cực. Ông sinh ra trong một đất nước bị tàn phá vì những biến động – bị
Nhật Bản chiếm đóng hà khắc suốt 35 năm cho tới tận năm 1945, sau đó bị
đẩy vào cuộc Chiến tranh Triều Tiên chia cắt đất nước và như ông Kim viết,
“đã huỷ hoại nền công nghiệp ít ỏi mà chúng tôi có.” Với tình trạng đổ nát
đó, phương Tây có xu hướng coi Hàn Quốc là một quốc gia vô vọng. Ông
Kim đã góp phần chứng minh nhận xét đó thật lố bịch. Khi ông tốt nghiệp
đại học, thu nhập bình quân đầu người của đất nước này chỉ khoảng 65 đô-la
một năm – và giờ con số đó khoảng 5.000 đô-la. Ông Kim phát triển từ sản
xuất hàng dệt may sang đóng tàu và xe hơi vào những năm 1970, rồi sang
hàng điện tử trong thập niên 1980, và tiến vào những sản phẩm không gian
vũ trụ trong những năm 1990. “Không có chuyện mó tay ra vàng” để tạo ra
cái gọi là phép màu kinh tế Hàn Quốc. Tất cả đều xuất phát từ “sự quyết tâm,
sự hy sinh và nỗ lực lao động của người dân ở mọi tầng lớp xã hội Hàn
Quốc.” Cho nên, sự thịnh vượng mà tập đoàn Daewoo của ông có được cũng
vậy.
Thay vì thực hiện một màn độc diễn, ông Kim đã nhân hiệu quả của mình
lên bằng cách lan truyền cho khoảng 100.000 nhân viên tinh thần sáng tạo và
xốc vác của mình. Tiến sĩ Park Sung-Kyou, chủ tịch Daewoo Telecom, đã bỏ
lại một sự nghiệp đầy hứa hẹn ở Hoa Kỳ từ hơn một thập kỷ trước để trở về
tổ quốc chỉ vì ông Kim. Park nói: “Ngài chủ tịch dấy lên tinh thần ái quốc và
Khổng giáo, và ngài trao cho đội ngũ quản trị quyền tự chủ rất lớn.” Chủ tịch
Kim thậm chí còn cho vợ của các nhân viên quản lý tham dự một chương
trình đào tạo đặc biệt để biến họ trở thành một phần trong bộ máy doanh
nghiệp.
Kỳ tích của ông Kim đã được công nhận cả ở trong và ngoài nước. Tháng 6
năm 1984, Vua Thuỵ Điển Carl Gustaf XVI đã trao cho ông Giải Doanh
nhân Quốc tế, giải thưởng do Phòng Thương mại Quốc tế trao tặng ba năm
một lần để tôn vinh “một doanh nhân có đóng góp cho ý tưởng tự do kinh
doanh bằng cách tạo ra hoặc phát triển công ty của riêng mình.” Năm 1988,
một cuộc thăm dò ý kiến do tạp chí Economist của Hàn Quốc thực hiện cho
thấy ông Kim là doanh nhân được kính trọng nhất tại đất nước này. Năm sau,
văn phòng UNESCO tại Seoul tôn vinh ông Kim là Nhân vật của Năm do
những đóng góp của ông cho kinh tế và sự tận tâm với công việc. Ông cũng
được chính phủ Pakistan, Bỉ và Sudan vinh danh vì đã đóng góp cho sự phát
triển kinh tế của họ, được trao các bằng danh dự tại Hoa Kỳ và Hàn Quốc, và
được các nữ sinh viên tại đất nước ông chọn là doanh nhân Hàn Quốc đáng
tin cậy nhất.
Không có ai hoàn hảo, chính ông Kim cũng thừa nhận những khiếm khuyết
cá nhân. “Tôi không biết âm nhạc và hội hoạ. Tôi tin đó là sự mất cân bằng,
nhưng tất cả sự chú ý của tôi đều dành cho kinh doanh.” Người ngoài cuộc
cũng chỉ ra những nhược điểm khác. Các đối thủ cạnh tranh ở Hàn Quốc coi
ông Kim là một con bạc hung hăng – như lời một địch thủ của ông nói, “lúc
nào cũng bị gần như mọi cơ hội kinh doanh chi phối.” Một số chủ ngân hàng
lo ngại về những rủi ro mà ông gặp phải ở Thế giới Thứ ba đầy bất ổn, kể cả
chương trình hợp tác với chế độ khó lường của Đại tá Muammar el-Qaddafi
ở Libya. Người phương Tây từng băn khoăn không rõ ông Kim có thể khiến
nhân viên làm việc nhiều giờ với mức lương tương đối thấp được bao lâu.
Mặc dù mức lương ở Hàn Quốc đã tăng mạnh trong những năm gần đây
nhưng ông Kim vẫn kiên trì dành nhiều thời gian gặp gỡ nhân viên để chia sẻ
những quan niệm của ông về sự hy sinh. Lực lượng lao động rẻ, biết tuân
phục, từng là cơ sở để ông Kim tạo dựng thành công ban đầu của mình, đã
lụi tàn dần cùng với sự thịnh vượng của đất nước. Kể từ khi Hàn Quốc
chuyển sang thể chế dân chủ vào giữa năm 1987, các nghiệp đoàn thường
xuyên tổ chức những cuộc đình công để đòi tăng lương. Chỉ trong một vài
năm qua, mức lương của khu vực chế tạo tại Hàn Quốc đã tăng gấp đôi, lên
mức hơn 650 đô-la mỗi tháng, cao hơn nhiều lần so với các nước châu Á đầy
tham vọng vươn lên khác như Thái Lan và Philippines. Đồng thời, đồng won
cũng tăng giá so với đồng đô-la Mỹ – làm tăng sự cạnh tranh quốc tế vốn là
lợi thế lớn của ông Kim.
Hơn nữa, những nhà lãnh đạo giới doanh nghiệp Hàn Quốc, vốn lâu nay
được tung hô ngay trong nước như là những người hùng của quá trình phát
triển kinh tế, giờ đây đều bị lên án là những ông trùm trộm cướp phương
Đông. Các chính khách than phiền về tình trạng tập trung ảnh hưởng và tài
sản thiếu lành mạnh: Hầu hết các tập đoàn Hàn Quốc là doanh nghiệp gia
đình và khoảng một nửa tổng tài sản của chúng thuộc về các gia đình này.
Ông Kim, người hiến tặng phần lớn cổ phần cá nhân của mình ở Daewoo
cho các quỹ từ thiện từ rất lâu trước khi xuất hiện những cáo buộc này, đã
nói rằng: “Ngày nay, mọi người than phiền vì hầu hết lợi nhuận đổ vào túi
các ông chủ lớn.” Chính phủ Hàn Quốc hiện đang thúc ép các công ty khác
phải công khai, như ông Kim đã tự nguyện làm nhiều năm về trước.
Những Năm Đầu
Những khó khăn gần đây của ông Kim chẳng là gì so với những gì ông đã
vượt qua. Để sống sót qua Chiến tranh Triều Tiên, ông Kim phải kiếm sống
từ khi mới 14 tuổi. Binh lính Triều Tiên đã bắt cha ông, một nhà giáo dục có
tiếng và là tỉnh trưởng, ngay tại bàn ăn tối với gia đình – và người ta không
bao giờ còn gặp lại ông nữa. Chàng thanh niên Kim, mẹ và hai người em bỏ
trốn khỏi Seoul trên nóc một toa xe lửa, tiến về phía Nam, tới Daegu, quê
gốc của gia đình họ. Họ còn một ngôi nhà ở đó, nhưng không có tiền. Ông
phải bươn chải để giúp gia đình. “Nếu tôi kiếm được đủ tiền,” ông Kim nhớ
lại, “thì chúng tôi đã có đủ thức ăn vào thời kỳ đó.” Ông Kim thuyết phục
một học trò cũ của cha mình cho ông bán báo trên phố. Người dân Nam Hàn,
vốn rất quan tâm đến tin tức chiến sự, sẽ vồ lấy tờ báo từ bất kỳ ai xuất hiện
đầu tiên cùng với số báo mới nhất. Ông Kim chạy một mạch dọc phố để
phân phát báo và giành độc giả, sau đó quay ngược lại chính lộ trình đó để
thu tiền – một kỹ thuật giúp ông trở thành quán quân bán báo. Ông tính một
cách khôn ngoan rằng kể cả nếu có một vài khách hàng biến mất mà không
trả tiền thì ông vẫn bán được nhiều báo.
Những khắc nghiệt của chiến tranh đã định hình tính cách ông. Ông đã viết
trong cuốn sách của mình: “Tôi nghĩ chính qua trải nghiệm đó mà tôi hình
thành quyết tâm nỗ lực hết mình trong mọi tình huống thử thách.” Ông cũng
lấy cảm hứng từ chính mẹ mình, “một tín đồ Thiên Chúa giáo rất mộ đạo,”
người đã dạy cho ông những khái niệm về “phụng sự và hy sinh”.
Khi chiến tranh tạm lắng, ông Kim vượt qua những kỳ thi tuyển khắc nghiệt
để vào được trường Trung học Chuyên Kyonggi tại Seoul. Ông kết bạn với
những người sau này trở thành những mối kinh doanh quan trọng và cộng sự
tin cậy nhất của ông. Ông giành được một tấm bằng chuyên ngành kinh tế
của Đại học Yonsei, nhưng vẫn luôn mơ thấy mình trượt tốt nghiệp. Thời
trung học, ông trốn tiết để đi làm bán thời gian, nhưng một vị giáo sư đã dọa
sẽ đánh trượt ông vì không chịu đến lớp. Với tư cách thủ lĩnh sinh viên, ông
đã tranh thủ sự ủng hộ của bạn bè cùng lớp để biện hộ cho trường hợp của
mình và cuối cùng cũng tốt nghiệp bằng cách viết một bài luận đặc biệt cho
cả khóa học. Ông kể lại câu chuyện này cho giới trẻ Hàn Quốc để nhấn mạnh
rằng hoàn thành bất kỳ việc gì cũng đòi hỏi phải có sự đầu tư trọn vẹn.
Vào đại học nhờ một suất học bổng từ một công ty có tên Hansung, ông Kim
cảm thấy mình có nghĩa vụ phải đầu quân cho công ty đó. Ông nhanh chóng
nắm bắt được những vấn đề phức tạp của việc nhập khẩu vải và sợi tổng
hợp, những mặt hàng vốn rất khan hiếm ở Hàn Quốc thời đó. Lợi nhuận tùy
thuộc vào việc có được ngân hàng trung ương nhanh chóng chấp thuận hay
không, và ông Kim tìm ra nhiều bạn học cùng trường đang làm việc ở ngân
hàng đó rất sẵn lòng giúp đỡ ông.
Tuy nhiên, trong công việc đầu tiên này, ông Kim đã phải sử dụng sự khéo
léo của mình để vượt qua một điểm nghẽn mới được chấp thuận nhập khẩu
hàng hóa. Nhân viên đánh máy của ngân hàng cần có thời gian để điền đầy
đủ vào rất nhiều mẫu giấy tờ. Giải pháp của ông Kim là giữ quan hệ với các
nhân viên này. Ông nghiên cứu các chuyên mục báo chuyên về thời trang để
có chuyện để nói với những quý bà khó gần lúc trà nước. Tình bạn càng nảy
nở hơn khi ông phát hiện ra chủ của ông có một lô vải Italia không thể bán
được. Ông Kim chào bán cho các nhân viên ngân hàng với giá chiết khấu,
nhờ thế mà các giấy tờ của ông được xử lý rất nhanh.
Ở tuổi 26, ông Kim khởi nghiệp công ty xuất khẩu hàng dệt lớn đầu tiên của
Hàn Quốc nhờ nắm được một cơ hội không hề thấy trước. Ông đi gặp hôn
thê người Hàn Quốc của mình ở London, nhưng trên đường đi, ông đã du
lịch vòng quanh Đông Nam Á. Tại Hồng Công và Sài Gòn, ông lựa được
những mẫu vải sợi đan vốn rất được ưa chuộng ở khắp châu Á. Ông tính
toán rằng các nhà máy Hàn Quốc – khi đó chuyên sản xuất cho thị trường
trong nước – có thể làm được loại vải tương tự nhưng rẻ hơn nhiều. Khi đến
Singapore, ông thừa nhận: “Tôi nói với người mua rằng đây là các mẫu vải
của chúng tôi và bắt đầu bán ra.” Với các đơn hàng trị giá hơn 300.000 đô-la,
ông Kim quay về nhà. “Tôi phát điên lên vì phấn khởi,” ông nói. Trở lại
Seoul, ông Kim viết thư cho vị hôn thê của mình rằng đừng trông ngóng ông
nữa – và ông không cưới bà ấy.
“Vũ trụ lớn”
Chấp nhận một canh bạc khác vào năm 1967, ông Kim bắt đầu mở công ty
nhỏ của riêng mình. Ông mới 30 tuổi và chỉ có 7 năm kinh nghiệm kinh
doanh, nhưng ông rất tham vọng. Ông chọn cái tên Daewoo, nghĩa là “Vũ trụ
lớn,” mặc dù công ty chỉ có 5 nhân viên. Một hãng sản xuất hàng dệt của
Hàn Quốc, To Jae-Hwan, cấp cho công ty ông một nửa tiền vốn để đổi lại
các đơn hàng xuất khẩu. Ông Kim vay 5.000 đô-la – một nửa số vốn cổ phần
của mình – từ đối tác và hoàn trả số tiền này trong vòng một năm. Ông tự gọi
mình là tổng giám đốc. Yoon Young-Suk, một bạn học thời trung học và
cũng là một trong những nhân viên đầu tiên của ông, nói: “Người ta rất nghi
ngờ, vì khi đó nào ai biết đến Kim?”
Từ những ngày đầu của Daewoo, ông Kim đã là một nhà cách mạng. Công
ty của ông là công ty Hàn Quốc đầu tiên chuyên về hàng xuất khẩu. Ông
thích đi tiên phong. Đúng như ông từng nói với tôi: “Chúng tôi thiết lập tại
Hàn Quốc truyền thống đóng thuế thu nhập một cách trung thực chứ không
giấu diếm lợi nhuận. Tôi cho người dân Hàn Quốc thấy mọi khả năng. Tôi
cho họ thấy sản phẩm xuất khẩu cũng có thể kiếm ra tiền. Tôi đem lại cho họ
sự tự tin.”
Daewoo giành được nhiều đơn hàng xuất khẩu đến mức ông phải thuyết
phục nhân viên làm việc 13 tiếng một ngày và trả công cho họ cao hơn 30%
so với các công ty khác. Trong mắt ông, đây là một thương vụ tốt cho tất cả
mọi người. “Chúng tôi không thể tăng nhân sự lên được nhiều,” ông giải
thích, “và giờ làm việc kéo dài buộc người của chúng tôi phải tiết kiệm tiền
bạc.” Từ kinh nghiệm này, ông Kim hình thành một thái độ mà ông vẫn rất
đề cao: “Tôi cảm thấy cuộc sống gia đình bị hủy hoại là do cách hành xử trái
luân lý – khi có quá nhiều thời gian rảnh rỗi.”
Ông Kim phát triển một phong cách quản lý trở thành cốt lõi cho vai trò lãnh
đạo của mình, tự mình trở thành hình mẫu của một nhân viên mẫn cán nhất
và thúc giục người khác nỗ lực theo kịp ông. Nhiều đêm, vào lúc 11h, ông
cùng Yoon tới thăm nhà máy của các nhà thầu phụ, mang theo kẹo làm quà
cho những nữ công nhân để họ hoàn thành các đơn hàng của Daewoo trước.
Những ngày đó, Hàn Quốc còn có lệnh giới nghiêm, cho nên ông Kim và
cộng sự của mình phải ngủ ngay trên sàn nhà xưởng cho tới rạng sáng. Suốt
thời kỳ này đã hình thành những gì sau này trở thành “tinh thần Daewoo” –
một niềm tin của công ty được đúc rút lại là “sáng tạo, mạnh dạn và hy
sinh.” Không đơn thuần là một khẩu hiệu, đây còn là triết lý sống của tập
đoàn Daewoo. Tới tận bây giờ, Daewoo vẫn tổ chức các cuộc họp ban quản
trị vào sáng sớm hoặc đêm khuya để dành thời gian làm việc bình thường
cho khách hàng của mình.
Nhiệt huyết của ông Kim đối với công việc đã khiến ông gần như trở thành
nhân vật được các đồng nghiệp tôn thờ, những người vẫn thường xem ông
như tosa, hay sư phụ – một võ sư chỉ cho các đệ tử cách nhảy cao hơn họ
nghĩ. Ngay từ đầu, ý tưởng lãnh đạo của ông đã bao gồm cả việc giữ đúng
cam kết với khách hàng, thậm chí nếu có ai đó đến từ Nhật với một mẫu vải
và một đơn hàng lỗ vốn. Được ông Kim gợi cảm hứng, nhân viên của ông
sẵn sàng ngủ ngay trên những tàu hàng tại cảng Busan để có mặt ở đó đầu
tiên vào buổi sáng và xoay xở giành lấy phần không gian ít ỏi cho các lô
hàng xuất khẩu của mình. Ông Kim kiên quyết yêu cầu nhân viên của
Daewoo phải ở lại cầu cảng cho tới khi tàu hàng khuất hẳn nơi chân trời – để
bảo đảm tuyệt đối rằng chuyến hàng đã ra khơi.
Mặc dù không uống bia rượu nhưng ông Kim cũng phải tiếp đãi khách hàng
của mình. Ông không bao giờ cho các vị khách biết rằng những ly rượu chúc
tụng của ông chỉ là món chè lúa mạch rót ra từ một cái vỏ chai whisky trong
khi họ mới uống rượu mạnh thật sự.
Ông Kim “nổi loạn” phá bỏ tập quán thịnh hành ở Hàn Quốc thời kỳ đó là
mua bán thông qua trung gian người Nhật. Vào những năm 1960, ngành
công nghiệp dệt của Hàn Quốc, trên thực tế, bán sức lao động rẻ mạt. Các
thương điếm của người Nhật cung cấp nguyên liệu thô và bán sản phẩm ra
nước ngoài, chỉ để lại cho người Hàn Quốc một phần lợi nhuận ít ỏi. Ông
quyết định giành cho được phần lợi nhuận lớn hơn bằng cách mở văn phòng
bán hàng của chính mình ở nước ngoài. Năm 1970, ông xây dựng một nhà
máy may mới với 20 dây chuyền máy khâu – gấp 4 lần các nhà máy được
coi là lớn ở Hàn Quốc thời kỳ đó.
Để thuyết phục các chủ ngân hàng, ông Kim tới nhà họ từ lúc 6 giờ sáng và
đợi cho tới khi họ xuất hiện để tiếp nhận kế hoạch kinh doanh trong tuần của
ông. “Sau một năm như vậy,” ông kể, “họ chịu nghe lời tôi.” Ông Kim sử
dụng vị thế của mình với giới chủ ngân hàng để mua các nhà máy dệt may
cho Daewoo. Năm 1970, khi người đồng sáng lập là To muốn hưởng số lợi
nhuận mà ông Kim dồn cho công ty, Daewoo quyết định chi 500.000 đô-la
cho ông này để ông ấy rời bỏ công ty vĩnh viễn. Ông Kim vẫn kiên quyết
rằng lợi nhuận là để đầu tư, chứ “không phải để thụ hưởng.”
Với thái độ kiên trì, ông Kim thâm nhập được vào lĩnh vực cung cấp sản
phẩm may cho các hãng bán lẻ lớn của Mỹ vào thập niên 1970. Ông mua áo
sơ mi mọi kích cỡ của Mỹ, sau đó tháo rời từng đường chỉ để sao chép lại.
Daewoo mở một cơ sở bán hàng tại New York, nơi ông Kim thường đến gõ
cửa từng khách hàng tiềm năng mà không hẹn trước. Ông nói: “Thay vì gặp
3 hay 4 khách hàng trong một ngày, tôi có thể gặp được 10 người.” Ông vượt
qua thái độ do dự của Sears, chuỗi bán lẻ lớn của Mỹ, bằng việc mở một cơ
sở kiểm tra hàng may mặc tại Hàn Quốc y hệt như cơ sở tại Mỹ của hãng
này. Khi Hoa Kỳ và châu Âu áp đặt hạn ngạch đối với hàng may mặc nhập
khẩu, công ty của ông Kim đã mua vét rất nhiều thị phần của Hàn Quốc và
lãi to. Ông làm được điều đó nhờ nắm bắt thông tin – một trong những kỹ
thuật kinh doanh hiệu quả nhất của ông. Trong chuyến thăm lần đầu tới Hoa
Kỳ vào năm 1970, ông đã nghe nói về khả năng hạn chế nhập khẩu và khôn
khéo chuẩn bị trước cho việc này. Việc phân bổ hạn ngạch căn cứ trên thành
tích trong quá khứ, vì thế Daewoo giành được gần 40% tổng hạn ngạch dành
cho Hàn Quốc và thu lãi lớn.
Đa dạng hóa
Ông Kim nhanh chóng đa dạng hóa Daewoo bằng cách thâm nhập vào
những lĩnh vực kinh doanh có ít đối thủ cạnh tranh hơn. Ông đi từ chỗ xuất
khẩu hàng dệt sang sản xuất sản phẩm này, sau đó mua những nhà máy sản
xuất túi xách và găng tay. Tương tự như vậy, ông nhận thấy các công ty lớn
khác của Hàn Quốc không tham gia vào các dịch vụ tài chính nê...
VÀ CÓ RẤT NHIỀU VIỆC PHẢI
LÀM
Bản quyền tiếng Việt Công ty CP Sách Alpha
Nhân duyên của tôi với Việt Nam bắt đầu từ đầu năm 1990, thời điểm Việt
Nam đang thực hiện chính sách mở cửa và tích cực thúc đẩy phát triển kinh
tế. Kể từ đó, tôi đã trở thành người bạn đồng hành của Việt Nam trên suốt
chặng đường đi. Việt Nam có cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp, sản vật phong
phú, đặc biệt người dân Việt Nam rất thông minh và chăm chỉ, nên tôi nghĩ
rằng Việt Nam có tiềm lực phát triển rất cao. Trong suốt 20 năm qua, Việt
Nam đã đạt được rất nhiều thành quả, nhưng tôi không hề nghi ngờ và luôn
tin rằng trong tương lai, sự phát triển và nhảy vọt lớn hơn sẽ soi sáng cho
tương lai của đất nước Việt Nam. Việt Nam là đất nước luôn gần gũi và mến
khách như chính quê hương tôi vậy. Vì vậy, tôi thường xuyên ở Việt Nam và
tìm kiếm sự bình yên cho tâm hồn.
Năm 1989 là năm tôi đặt những nét bút đầu tiên cho cuốn sách này. Đó là
khi tôi cảm thấy một sự biến đổi lớn trong môi trường quốc tế và muốn đặt
ra cho mình thử thách mới. Kinh tế thế giới – sự biến đổi lớn mà tôi cảm
nhận – đã thống nhất làm một và sự hợp tác kinh tế giữa các quốc gia được
dự đoán sẽ phát triển hơn bất cứ lúc nào. Môi trường mới sẽ mang lại thêm
nhiều cơ hội mới, tuy nhiên để biến cơ hội đó thành thành quả cần phải có sự
chuẩn bị kĩ càng. Đứng trước thử thách mới, tôi đã đứng ra đổi mới trong nội
bộ trước tiên. Trong thời gian đó, tôi đã viết cuốn sách này dành cho thế hệ
trẻ.
Lần này nhận được đề nghị mong muốn dịch cuốn sách này tại Việt Nam,
một lần nữa, tôi bỗng nhớ lại tại sao tôi lại viết cuốn này dành cho thế hệ trẻ.
Tôi coi cuốn sách này như một tờ phiếu xuất binh với ý định thử thách trong
một tương lai mới sắp mở ra. Nhân vật chính của tương lai chính là những
con người trẻ tuổi, cho nên tôi muốn giao tiếp với thế hệ trẻ trước khi thử
thách với tương lai. Vì vậy, tôi đã viết nên cuốn sách này để đem chính
những suy nghĩ của mình truyền đạt trực tiếp đến thế hệ trẻ. Có lẽ sự chân
thật chứa trong đó đã được truyền đi vì cuốn sách sau khi xuất bản đã đạt kỉ
lục bán được hàng triệu bản trong thời gian ngắn nhất và nhận được những
phản hồi tích cực. Sau khi cuốn sách được xuất bản, tôi đã kêu gọi nền “quản
lý toàn cầu” và mở ra các lĩnh vực hợp tác tại các nước trên thế giới theo
đúng dự định. Và không lâu sau đó, công ty đã vươn lên vị trí “doanh nghiệp
đa quốc gia hàng đầu thế giới trong số doanh nghiệp ở các nước đang phát
triển” do Liên Hợp Quốc bình chọn. Nếu nhìn lại thì chiến lược tương lai có
tên “quản lý toàn cầu” bắt đầu thực hiện ý nghĩa của nó cùng với giới trẻ, vì
thế mà tôi cảm nhận thêm một lần nữa ý nghĩa của việc xuất bản cuốn sách
này. Lí do mà tuổi trẻ trở nên quan trọng là vì ở đó nó chứa đựng tài nguyên
dinh dưỡng phong phú tạo ra cuộc đời của một con người. Những suy nghĩ,
giấc mơ, phán đoán và trải nghiệm của thời tuổi trẻ tiếp nối những chất
lượng và giá trị của những ngày tháng còn lại mà một người phải tiếp tục
sống. Tôi muốn nhắn nhủ tới thế hệ trẻ rằng phải sống quãng thời gian vàng
ngọc chỉ có một lần trong đời này một cách có ý nghĩa. Hơn bất cứ cái gì
khác, chúng ta cần có một tinh thần dám thử thách. Với những thử thách của
tuổi trẻ thì quá trình lại quan trọng hơn kết quả. Dù có thất bại đi chăng nữa
thì ít ra ta cũng có thể đạt được bài học từ đó. Giấc mơ thời tuổi trẻ có thể là
sự mộng tưởng vô nghĩa nhưng nếu không có những giấc mơ như thế thì
chính cuộc đời ta lại có thể rơi vào ảo tưởng và phạm phải sai lầm. Dũng
cảm thử thách cũng có thể nếm mùi thất bại nhưng vì bạn còn trẻ, bạn có thể
bất chấp thất bại và phát triển lớn hơn. Bởi bạn còn trẻ nên bạn có thể đi
nhầm đường nhưng cuối cùng, bạn sẽ có thể tìm ra được con đường đúng
đắn và bước tiếp mà không chút ngần ngại. Chính vì thế, vì ta còn trẻ nên ta
phải loại bỏ nỗi sợ hãi.
Là một đất nước ngày càng phát triển, Việt Nam đang cần thế hệ trẻ giàu ước
mơ, hoài bão và dám thách thức. Một thế giới có ước mơ và một thời đại có
cơ hội để thử thách đang mở ra trước mắt các bạn. Chỉ thế thôi cũng đã đủ
hạnh phúc đến nhường nào. Tôi mong rằng các bạn sẽ mở rộng thêm không
gian và thời gian để nhìn ra một thế giới rộng lớn hơn và nhìn về phía trước.
Nếu vậy, bạn sẽ biết được một điều rằng “Thế giới quả là rộng lớn và có rất
nhiều việc phải làm”
Tháng 11/2013.
Kim Woo Choong
(
)
1990
.
.
'
.
.
.
.
.
'
'
,
'
.
.
.
.
,
.
.
.
.
.
.
'
UN
'
.
.
.
.
20
.
.
.
.
.
1989
.
.
.
.
,
.
.
.
.
'
,
'
?
.
11/2013.
Kim Woo-Choong ký tặng cuốn sách ăn khách của mình, Thế giới quả là
rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm. Ra mắt năm 1989, sách đã bán được
1,3 triệu bản tại Hàn Quốc trong 20 tháng. Cuốn sách chứa đựng khát vọng
suốt đời của ông Kim muốn chia sẻ những trải nghiệm cá nhân của mình với
tất cả thanh niên Hàn Quốc.
Thông Điệp Cá Nhân Gửi Kim
Woo-Choong
Là một anh lính trẻ ở Hàn Quốc vào đầu thập niên 1960, tôi đã tận mắt
chứng kiến ảnh hưởng khốc liệt mà chiến tranh để lại cho nền kinh tế và đất
nước của ngài. Từ góc độ đó, mỗi lần trở lại Hàn Quốc, tôi đều nhớ và có ấn
tượng mạnh mẽ với những kết quả phi thường mà một dân tộc chăm chỉ, tận
tụy có thể đạt được. Là một người cha, tôi chia sẻ với ngài nhiều lo ngại về
những giá trị đang thay đổi dường như đi kèm với sự tiến bộ về vật chất.
Trong cuốn sách Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm, ngài
đã cố gắng đối diện với một trong những nghịch lý lớn của cuộc đời: Chúng
ta càng thành công trong việc nâng cao năng suất và mức sống cũng như tạo
ra “lối sống” thoải mái hơn – và nhờ thế làm giảm thách thức của khó khăn
và đối nghịch – thì chúng ta càng làm giảm sự cần thiết về kinh tế và động
cơ hy sinh, đầu tư và làm việc chăm chỉ.
Cuốn sách của ngài có lẽ đưa ra câu trả lời đúng đắn nhất: Mỗi thế hệ phải
nỗ lực chuyển giao lợi ích từ kinh nghiệm và, tôi mạnh dạn nói rằng, tri thức
của mình cho thế hệ tiếp theo, hy vọng một số thành viên của thế hệ đó sẽ
tiếp nhận.
Tôi gợi ý giới trẻ ở khắp mọi nơi tham khảo lời khuyên của ngài nói với giới
trẻ Hàn Quốc trong cuốn sách Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc
phải làm này.
John S. Reed
Chủ tịch Citicorp
Lời Giới Thiệu
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng sau cuộc Chiến tranh Triều Tiên, Kim
Woo-Choong đã tạo dựng nên một trong những tập đoàn lớn nhất thế giới,
Daewoo. Ông là hiện thân cho nỗ lực và khả năng sáng tạo đã giúp Đông Á
trở thành một trung tâm tăng trưởng kinh tế năng động. Ông làm việc 14 đến
16 tiếng mỗi ngày, nhiều lúc phải tranh thủ cạo râu và ăn sáng ngay trong xe
hơi trên đường tới văn phòng.
Là một doanh nhân đẳng cấp quốc tế, ông Kim có thể kiếm được lợi nhuận
ngay cả trong việc rời bỏ những thị trường như Iran. Tại quê nhà, ông ăn nên
làm ra nhờ tiếp quản và đem lại sinh lực mới cho những công ty gặp khó
khăn. Sự nỗ lực không ngừng của ông đã tạo ra một tập đoàn gồm 23 công ty
lớn tham gia vào nhiều lĩnh vực từ công nghiệp nặng và điện tử đến sản xuất
đàn dương cầm và kinh doanh khách sạn. Đúng như lời ông nói, “tôi có thể
ngửi thấy mùi tiền ở khắp mọi nơi.”
Là một con người không biết mệt mỏi với ngoại hình của một vị giáo sư 54
tuổi, ông Kim có khả năng vươn ra toàn cầu gần như vô hạn. Mỗi năm, ông
dành hơn một nửa thời gian để đi ngao du khắp thế giới, “đánh hơi” các cơ
hội. Ông chế tạo tủ lạnh ở Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, sản xuất quần áo
ở Miến Điện, xuất khẩu xe hơi Hàn Quốc tới Tiệp Khắc, sản xuất máy quay
video ở Bắc Ai-len, và sở hữu một công ty thiết kế bộ vi xử lý tại Thung
lũng Silicon ở California. Cái tên Kim có thể chưa được nhiều người biết
đến, nhưng những sản phẩm của ông ấy đều đang ngập tràn thị trường Mỹ:
xe hơi Pontiac LeMans, xe nâng Caterpillar, các cấu phần của máy bay phản
lực Boeing, và máy tính Leading Edge. Ngoài ra, người dân châu Âu còn
mua lò vi sóng của một nhà máy Daewoo ở Pháp và các máy xúc xây dựng
được lắp ráp tại Bỉ. Không có gì ngạc nhiên khi vào năm 1990, tập đoàn
Daewoo đạt doanh số 22 tỉ đô-la – nhiều hơn cả Xerox, Sony hay British
Aerospace.
Ông Kim là một trong những người thu hút nhất mà tôi từng gặp trong suốt
hơn ba thập kỷ với tư cách một nhà báo thích quan sát con người, sức mạnh
cũng như sự dịch chuyển của thế giới. Ông cho thấy tại sao sức mạnh kinh tế
lại chuyển dịch từ phương Tây sang phương Đông theo những cách đem lại
lợi ích thiết thực cho mọi quốc gia. Ông là một nhân vật châu Á tương xứng
với Andrew Carnegie1 hay John D. Rockefeller2, nhưng có tinh thần hy sinh
và sự khéo léo rất riêng. Mọi người đều có thể học hỏi được nhiều điều từ
ông, nhất là biệt tài khích lệ người khác mà hiếm ai có được.
Cuốn sách Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm là tập hợp
những bài luận ngắn dành cho giới trẻ Hàn Quốc nhưng lại mang một thông
điệp cho toàn thế giới. Bằng việc chia sẻ những trải nghiệm từ cuộc đời
mình, ông Kim cho rằng nhiều người đã được đặt trước những cơ hội rất lớn
nhưng hầu hết lại từ bỏ quá sớm. Ở Hàn Quốc, ông Kim đã tạo ra một trào
lưu hưởng ứng tương tự như những gì được hình thành ở Mỹ từ cuốn sách
tuyệt vời của Lee Iacocca, chủ tịch Tập đoàn Chrysler. Ông luôn thấy làm
việc thú vị hơn rong chơi và ghét lãng phí tiền bạc cho thú vui. Tuy nhiên,
những quan điểm tân Khổng giáo của ông chính là chìa khoá cho sự trỗi dậy
của Hàn Quốc với tư cách một cường quốc công nghiệp – và cũng là chìa
khoá cho thành tích tuyệt vời của những nền kinh tế Đông Á khác.
Điều khiến cho cuốn sách vượt xa tầm vóc những bài giảng luân lý của một
doanh nhân thành đạt chính là cuộc đời của ông Kim, nhưng chỉ xuất hiện
như vài nét chấm phá trong cuốn sách này. Với khát vọng thành công, ông
chưa bao giờ lãng phí một giây nào trong đời. Ông có tài biến vấn đề thành
cơ hội. Khi buộc phải mất cả mùa xuân năm 1989 để giải quyết một cuộc
đình công tại xưởng đóng tàu Daewoo trên đảo Okpo ở miền Nam, ông Kim
đã dành nhiều đêm để viết cuốn sách này.
Trường năng lượng rất cao của người đàn ông này đã tác động đến tất cả mọi
người xung quanh, kể cả người viết những dòng này. Mùa hè năm ngoái tại
Seoul, điện thoại trong khách sạn của tôi đổ chuông lúc 8 giờ sáng. Ông
Kim, vừa mới từ châu Âu và Trung Quốc trở về, mời tôi đi ăn sáng – ngay
lập tức. Một chiếc xe hơi đến đón tôi tới văn phòng của ngài chủ tịch. Ông
dành hẳn một tiếng nói chuyện về những thương vụ mới mà Daewoo giành
được và cố gắng “moi” ý kiến từ vị khách của mình – điều ông ấy vẫn
thường làm với rất nhiều người ở nhiều vùng đất.
Là người dám chấp nhận mạo hiểm ở Thế giới thứ Ba, ông Kim đổ hơn 7 tỉ
đô-la vào các hợp đồng xây dựng dân sự ở Libya. Ông bắt đầu xây dựng các
tuyến đường sắt ở Iran ngay khi nước này đang ở giai đoạn chiến tranh quyết
liệt với Iraq. Ông không coi những nỗ lực như thế là thiếu thận trọng. Đúng
như lời ông ấy nói: “Nếu tiến vào hang cọp, bạn phải chú ý tới mọi thứ, do
vậy thực ra chẳng hề có nguy hiểm.”
Là một người ham công tiếc việc có chủ đích, ông Kim thừa nhận rằng mình
không thể ngồi yên được lâu và chưa bao giờ có kỳ nghỉ đúng nghĩa. Ông chỉ
nghỉ một buổi sáng để dự đám cưới con gái. “Vậy ông gặp vợ mình khi
nào?” “Khi tôi ở trong thành phố, chúng tôi ngủ cùng nhau mà,” ông Kim
đùa vui. (Vợ ông, bà Hee-Ja, từng nghiên cứu nghệ thuật Đông phương tại
Đại học Harvard, là chủ tịch của Khách sạn Seoul Hilton International và
Kyongju Hilton – một công việc mà bà phải chuẩn bị bằng việc tham gia một
khoá học về quản lý cao cấp tại Đại học Hàn Quốc). Ông Kim tin rằng làm
việc nhiều hơn, chăm chỉ hơn và khôn ngoan hơn sẽ giúp Hàn Quốc bắt kịp
Hoa Kỳ, châu Âu và Nhật Bản về kinh tế. “Nếu mức độ siêng năng của
chúng tôi chỉ ngang bằng với những người phương Tây thì chúng tôi sẽ
chẳng bao giờ đuổi kịp,” ông nói. Ông Kim cũng thừa nhận rằng “sáng tạo
đến từ làm việc chăm chỉ.”
Ông thấy được niềm vui từ làm việc không ngừng nghỉ. Ông rất thích nhịp
độ tiến triển không ngừng và đạt được thành tích, điều mà ông nói rằng còn
thú vị hơn thực hiện được cú một gậy vào lỗ (hole-in-one) trong môn golf,
một môn thể thao mà ông chưa bao giờ chơi. Ông luôn tâm niệm phải hành
xử như một khuôn mẫu cho nhân viên, đây là một trong những bí quyết
khích lệ người khác của ông. “Nếu tôi chơi golf và uống rượu,” ông nói, “thì
khi đó, mọi người ở Daewoo sẽ theo gương tôi ngay.”
Chắc chắn ông có động lực, nhưng không phải lòng tham. Tạo dựng được
tập đoàn lớn thứ 45 trên thế giới, ông Kim sở hữu khối tài sản khổng lồ,
phần lớn trong đó được ông dành cho các quỹ chăm sóc y tế, nghiên cứu
khoa học cơ bản và giáo dục. Ông từng nói với tôi: “Tôi không quan tâm lắm
chuyện kiếm tiền vì tôi có thể làm việc đó bất kỳ lúc nào.” Thay vào đó, ông
Kim tự nhận là phần nào có cảm hứng từ nhu cầu tạo lập một doanh nghiệp
lớn có khả năng giúp Hàn Quốc thoát khỏi đói nghèo. Trong cuốn sách của
mình, ông cho thấy ông rất mê cảm giác thoả mãn khi thực hiện được mục
đích và mô tả chi tiết “niềm vui thích khi làm được những gì tất cả mọi
người cho là bất khả thi.” Ông nói: “Tôi không làm việc như điên dại chỉ để
tạo ra vài đồng bạc lẻ.”
Ông Kim có một vị trí riêng biệt trong giới doanh nhân Hàn Quốc. Giống
như Hyundai và Samsung, Daewoo là một trong những tập đoàn lớn được
gọi là chaebol, lúc mới đầu làm ăn phát đạt là nhờ chính phủ bơm một lượng
lớn tín dụng và hiện chi phối nền kinh tế Hàn Quốc. Nhưng ông Kim thì
khác. Ông là người sáng lập trẻ nhất và duy nhất tốt nghiệp đại học của một
tập đoàn Hàn Quốc khổng lồ. Ông từ bỏ tập quán chung ở Hàn Quốc là sử
dụng các công ty của mình để tạo dựng một gia tộc giàu có. Ông nói:
“Daewoo không phải là thứ tôi có thể hoặc sẽ trao lại cho gia đình mình. Tôi
hy vọng được đánh giá là một doanh nhân biết rõ sự khác biệt giữa sở hữu và
lãnh đạo.”
Có lúc ông quá tốt bụng đến mức phi lý. Tuy nhiên, ông Kim xuất thân từ
những gì ông mô tả là “một thế hệ hy sinh” được tôi luyện trong khó khăn
cùng cực. Ông sinh ra trong một đất nước bị tàn phá vì những biến động – bị
Nhật Bản chiếm đóng hà khắc suốt 35 năm cho tới tận năm 1945, sau đó bị
đẩy vào cuộc Chiến tranh Triều Tiên chia cắt đất nước và như ông Kim viết,
“đã huỷ hoại nền công nghiệp ít ỏi mà chúng tôi có.” Với tình trạng đổ nát
đó, phương Tây có xu hướng coi Hàn Quốc là một quốc gia vô vọng. Ông
Kim đã góp phần chứng minh nhận xét đó thật lố bịch. Khi ông tốt nghiệp
đại học, thu nhập bình quân đầu người của đất nước này chỉ khoảng 65 đô-la
một năm – và giờ con số đó khoảng 5.000 đô-la. Ông Kim phát triển từ sản
xuất hàng dệt may sang đóng tàu và xe hơi vào những năm 1970, rồi sang
hàng điện tử trong thập niên 1980, và tiến vào những sản phẩm không gian
vũ trụ trong những năm 1990. “Không có chuyện mó tay ra vàng” để tạo ra
cái gọi là phép màu kinh tế Hàn Quốc. Tất cả đều xuất phát từ “sự quyết tâm,
sự hy sinh và nỗ lực lao động của người dân ở mọi tầng lớp xã hội Hàn
Quốc.” Cho nên, sự thịnh vượng mà tập đoàn Daewoo của ông có được cũng
vậy.
Thay vì thực hiện một màn độc diễn, ông Kim đã nhân hiệu quả của mình
lên bằng cách lan truyền cho khoảng 100.000 nhân viên tinh thần sáng tạo và
xốc vác của mình. Tiến sĩ Park Sung-Kyou, chủ tịch Daewoo Telecom, đã bỏ
lại một sự nghiệp đầy hứa hẹn ở Hoa Kỳ từ hơn một thập kỷ trước để trở về
tổ quốc chỉ vì ông Kim. Park nói: “Ngài chủ tịch dấy lên tinh thần ái quốc và
Khổng giáo, và ngài trao cho đội ngũ quản trị quyền tự chủ rất lớn.” Chủ tịch
Kim thậm chí còn cho vợ của các nhân viên quản lý tham dự một chương
trình đào tạo đặc biệt để biến họ trở thành một phần trong bộ máy doanh
nghiệp.
Kỳ tích của ông Kim đã được công nhận cả ở trong và ngoài nước. Tháng 6
năm 1984, Vua Thuỵ Điển Carl Gustaf XVI đã trao cho ông Giải Doanh
nhân Quốc tế, giải thưởng do Phòng Thương mại Quốc tế trao tặng ba năm
một lần để tôn vinh “một doanh nhân có đóng góp cho ý tưởng tự do kinh
doanh bằng cách tạo ra hoặc phát triển công ty của riêng mình.” Năm 1988,
một cuộc thăm dò ý kiến do tạp chí Economist của Hàn Quốc thực hiện cho
thấy ông Kim là doanh nhân được kính trọng nhất tại đất nước này. Năm sau,
văn phòng UNESCO tại Seoul tôn vinh ông Kim là Nhân vật của Năm do
những đóng góp của ông cho kinh tế và sự tận tâm với công việc. Ông cũng
được chính phủ Pakistan, Bỉ và Sudan vinh danh vì đã đóng góp cho sự phát
triển kinh tế của họ, được trao các bằng danh dự tại Hoa Kỳ và Hàn Quốc, và
được các nữ sinh viên tại đất nước ông chọn là doanh nhân Hàn Quốc đáng
tin cậy nhất.
Không có ai hoàn hảo, chính ông Kim cũng thừa nhận những khiếm khuyết
cá nhân. “Tôi không biết âm nhạc và hội hoạ. Tôi tin đó là sự mất cân bằng,
nhưng tất cả sự chú ý của tôi đều dành cho kinh doanh.” Người ngoài cuộc
cũng chỉ ra những nhược điểm khác. Các đối thủ cạnh tranh ở Hàn Quốc coi
ông Kim là một con bạc hung hăng – như lời một địch thủ của ông nói, “lúc
nào cũng bị gần như mọi cơ hội kinh doanh chi phối.” Một số chủ ngân hàng
lo ngại về những rủi ro mà ông gặp phải ở Thế giới Thứ ba đầy bất ổn, kể cả
chương trình hợp tác với chế độ khó lường của Đại tá Muammar el-Qaddafi
ở Libya. Người phương Tây từng băn khoăn không rõ ông Kim có thể khiến
nhân viên làm việc nhiều giờ với mức lương tương đối thấp được bao lâu.
Mặc dù mức lương ở Hàn Quốc đã tăng mạnh trong những năm gần đây
nhưng ông Kim vẫn kiên trì dành nhiều thời gian gặp gỡ nhân viên để chia sẻ
những quan niệm của ông về sự hy sinh. Lực lượng lao động rẻ, biết tuân
phục, từng là cơ sở để ông Kim tạo dựng thành công ban đầu của mình, đã
lụi tàn dần cùng với sự thịnh vượng của đất nước. Kể từ khi Hàn Quốc
chuyển sang thể chế dân chủ vào giữa năm 1987, các nghiệp đoàn thường
xuyên tổ chức những cuộc đình công để đòi tăng lương. Chỉ trong một vài
năm qua, mức lương của khu vực chế tạo tại Hàn Quốc đã tăng gấp đôi, lên
mức hơn 650 đô-la mỗi tháng, cao hơn nhiều lần so với các nước châu Á đầy
tham vọng vươn lên khác như Thái Lan và Philippines. Đồng thời, đồng won
cũng tăng giá so với đồng đô-la Mỹ – làm tăng sự cạnh tranh quốc tế vốn là
lợi thế lớn của ông Kim.
Hơn nữa, những nhà lãnh đạo giới doanh nghiệp Hàn Quốc, vốn lâu nay
được tung hô ngay trong nước như là những người hùng của quá trình phát
triển kinh tế, giờ đây đều bị lên án là những ông trùm trộm cướp phương
Đông. Các chính khách than phiền về tình trạng tập trung ảnh hưởng và tài
sản thiếu lành mạnh: Hầu hết các tập đoàn Hàn Quốc là doanh nghiệp gia
đình và khoảng một nửa tổng tài sản của chúng thuộc về các gia đình này.
Ông Kim, người hiến tặng phần lớn cổ phần cá nhân của mình ở Daewoo
cho các quỹ từ thiện từ rất lâu trước khi xuất hiện những cáo buộc này, đã
nói rằng: “Ngày nay, mọi người than phiền vì hầu hết lợi nhuận đổ vào túi
các ông chủ lớn.” Chính phủ Hàn Quốc hiện đang thúc ép các công ty khác
phải công khai, như ông Kim đã tự nguyện làm nhiều năm về trước.
Những Năm Đầu
Những khó khăn gần đây của ông Kim chẳng là gì so với những gì ông đã
vượt qua. Để sống sót qua Chiến tranh Triều Tiên, ông Kim phải kiếm sống
từ khi mới 14 tuổi. Binh lính Triều Tiên đã bắt cha ông, một nhà giáo dục có
tiếng và là tỉnh trưởng, ngay tại bàn ăn tối với gia đình – và người ta không
bao giờ còn gặp lại ông nữa. Chàng thanh niên Kim, mẹ và hai người em bỏ
trốn khỏi Seoul trên nóc một toa xe lửa, tiến về phía Nam, tới Daegu, quê
gốc của gia đình họ. Họ còn một ngôi nhà ở đó, nhưng không có tiền. Ông
phải bươn chải để giúp gia đình. “Nếu tôi kiếm được đủ tiền,” ông Kim nhớ
lại, “thì chúng tôi đã có đủ thức ăn vào thời kỳ đó.” Ông Kim thuyết phục
một học trò cũ của cha mình cho ông bán báo trên phố. Người dân Nam Hàn,
vốn rất quan tâm đến tin tức chiến sự, sẽ vồ lấy tờ báo từ bất kỳ ai xuất hiện
đầu tiên cùng với số báo mới nhất. Ông Kim chạy một mạch dọc phố để
phân phát báo và giành độc giả, sau đó quay ngược lại chính lộ trình đó để
thu tiền – một kỹ thuật giúp ông trở thành quán quân bán báo. Ông tính một
cách khôn ngoan rằng kể cả nếu có một vài khách hàng biến mất mà không
trả tiền thì ông vẫn bán được nhiều báo.
Những khắc nghiệt của chiến tranh đã định hình tính cách ông. Ông đã viết
trong cuốn sách của mình: “Tôi nghĩ chính qua trải nghiệm đó mà tôi hình
thành quyết tâm nỗ lực hết mình trong mọi tình huống thử thách.” Ông cũng
lấy cảm hứng từ chính mẹ mình, “một tín đồ Thiên Chúa giáo rất mộ đạo,”
người đã dạy cho ông những khái niệm về “phụng sự và hy sinh”.
Khi chiến tranh tạm lắng, ông Kim vượt qua những kỳ thi tuyển khắc nghiệt
để vào được trường Trung học Chuyên Kyonggi tại Seoul. Ông kết bạn với
những người sau này trở thành những mối kinh doanh quan trọng và cộng sự
tin cậy nhất của ông. Ông giành được một tấm bằng chuyên ngành kinh tế
của Đại học Yonsei, nhưng vẫn luôn mơ thấy mình trượt tốt nghiệp. Thời
trung học, ông trốn tiết để đi làm bán thời gian, nhưng một vị giáo sư đã dọa
sẽ đánh trượt ông vì không chịu đến lớp. Với tư cách thủ lĩnh sinh viên, ông
đã tranh thủ sự ủng hộ của bạn bè cùng lớp để biện hộ cho trường hợp của
mình và cuối cùng cũng tốt nghiệp bằng cách viết một bài luận đặc biệt cho
cả khóa học. Ông kể lại câu chuyện này cho giới trẻ Hàn Quốc để nhấn mạnh
rằng hoàn thành bất kỳ việc gì cũng đòi hỏi phải có sự đầu tư trọn vẹn.
Vào đại học nhờ một suất học bổng từ một công ty có tên Hansung, ông Kim
cảm thấy mình có nghĩa vụ phải đầu quân cho công ty đó. Ông nhanh chóng
nắm bắt được những vấn đề phức tạp của việc nhập khẩu vải và sợi tổng
hợp, những mặt hàng vốn rất khan hiếm ở Hàn Quốc thời đó. Lợi nhuận tùy
thuộc vào việc có được ngân hàng trung ương nhanh chóng chấp thuận hay
không, và ông Kim tìm ra nhiều bạn học cùng trường đang làm việc ở ngân
hàng đó rất sẵn lòng giúp đỡ ông.
Tuy nhiên, trong công việc đầu tiên này, ông Kim đã phải sử dụng sự khéo
léo của mình để vượt qua một điểm nghẽn mới được chấp thuận nhập khẩu
hàng hóa. Nhân viên đánh máy của ngân hàng cần có thời gian để điền đầy
đủ vào rất nhiều mẫu giấy tờ. Giải pháp của ông Kim là giữ quan hệ với các
nhân viên này. Ông nghiên cứu các chuyên mục báo chuyên về thời trang để
có chuyện để nói với những quý bà khó gần lúc trà nước. Tình bạn càng nảy
nở hơn khi ông phát hiện ra chủ của ông có một lô vải Italia không thể bán
được. Ông Kim chào bán cho các nhân viên ngân hàng với giá chiết khấu,
nhờ thế mà các giấy tờ của ông được xử lý rất nhanh.
Ở tuổi 26, ông Kim khởi nghiệp công ty xuất khẩu hàng dệt lớn đầu tiên của
Hàn Quốc nhờ nắm được một cơ hội không hề thấy trước. Ông đi gặp hôn
thê người Hàn Quốc của mình ở London, nhưng trên đường đi, ông đã du
lịch vòng quanh Đông Nam Á. Tại Hồng Công và Sài Gòn, ông lựa được
những mẫu vải sợi đan vốn rất được ưa chuộng ở khắp châu Á. Ông tính
toán rằng các nhà máy Hàn Quốc – khi đó chuyên sản xuất cho thị trường
trong nước – có thể làm được loại vải tương tự nhưng rẻ hơn nhiều. Khi đến
Singapore, ông thừa nhận: “Tôi nói với người mua rằng đây là các mẫu vải
của chúng tôi và bắt đầu bán ra.” Với các đơn hàng trị giá hơn 300.000 đô-la,
ông Kim quay về nhà. “Tôi phát điên lên vì phấn khởi,” ông nói. Trở lại
Seoul, ông Kim viết thư cho vị hôn thê của mình rằng đừng trông ngóng ông
nữa – và ông không cưới bà ấy.
“Vũ trụ lớn”
Chấp nhận một canh bạc khác vào năm 1967, ông Kim bắt đầu mở công ty
nhỏ của riêng mình. Ông mới 30 tuổi và chỉ có 7 năm kinh nghiệm kinh
doanh, nhưng ông rất tham vọng. Ông chọn cái tên Daewoo, nghĩa là “Vũ trụ
lớn,” mặc dù công ty chỉ có 5 nhân viên. Một hãng sản xuất hàng dệt của
Hàn Quốc, To Jae-Hwan, cấp cho công ty ông một nửa tiền vốn để đổi lại
các đơn hàng xuất khẩu. Ông Kim vay 5.000 đô-la – một nửa số vốn cổ phần
của mình – từ đối tác và hoàn trả số tiền này trong vòng một năm. Ông tự gọi
mình là tổng giám đốc. Yoon Young-Suk, một bạn học thời trung học và
cũng là một trong những nhân viên đầu tiên của ông, nói: “Người ta rất nghi
ngờ, vì khi đó nào ai biết đến Kim?”
Từ những ngày đầu của Daewoo, ông Kim đã là một nhà cách mạng. Công
ty của ông là công ty Hàn Quốc đầu tiên chuyên về hàng xuất khẩu. Ông
thích đi tiên phong. Đúng như ông từng nói với tôi: “Chúng tôi thiết lập tại
Hàn Quốc truyền thống đóng thuế thu nhập một cách trung thực chứ không
giấu diếm lợi nhuận. Tôi cho người dân Hàn Quốc thấy mọi khả năng. Tôi
cho họ thấy sản phẩm xuất khẩu cũng có thể kiếm ra tiền. Tôi đem lại cho họ
sự tự tin.”
Daewoo giành được nhiều đơn hàng xuất khẩu đến mức ông phải thuyết
phục nhân viên làm việc 13 tiếng một ngày và trả công cho họ cao hơn 30%
so với các công ty khác. Trong mắt ông, đây là một thương vụ tốt cho tất cả
mọi người. “Chúng tôi không thể tăng nhân sự lên được nhiều,” ông giải
thích, “và giờ làm việc kéo dài buộc người của chúng tôi phải tiết kiệm tiền
bạc.” Từ kinh nghiệm này, ông Kim hình thành một thái độ mà ông vẫn rất
đề cao: “Tôi cảm thấy cuộc sống gia đình bị hủy hoại là do cách hành xử trái
luân lý – khi có quá nhiều thời gian rảnh rỗi.”
Ông Kim phát triển một phong cách quản lý trở thành cốt lõi cho vai trò lãnh
đạo của mình, tự mình trở thành hình mẫu của một nhân viên mẫn cán nhất
và thúc giục người khác nỗ lực theo kịp ông. Nhiều đêm, vào lúc 11h, ông
cùng Yoon tới thăm nhà máy của các nhà thầu phụ, mang theo kẹo làm quà
cho những nữ công nhân để họ hoàn thành các đơn hàng của Daewoo trước.
Những ngày đó, Hàn Quốc còn có lệnh giới nghiêm, cho nên ông Kim và
cộng sự của mình phải ngủ ngay trên sàn nhà xưởng cho tới rạng sáng. Suốt
thời kỳ này đã hình thành những gì sau này trở thành “tinh thần Daewoo” –
một niềm tin của công ty được đúc rút lại là “sáng tạo, mạnh dạn và hy
sinh.” Không đơn thuần là một khẩu hiệu, đây còn là triết lý sống của tập
đoàn Daewoo. Tới tận bây giờ, Daewoo vẫn tổ chức các cuộc họp ban quản
trị vào sáng sớm hoặc đêm khuya để dành thời gian làm việc bình thường
cho khách hàng của mình.
Nhiệt huyết của ông Kim đối với công việc đã khiến ông gần như trở thành
nhân vật được các đồng nghiệp tôn thờ, những người vẫn thường xem ông
như tosa, hay sư phụ – một võ sư chỉ cho các đệ tử cách nhảy cao hơn họ
nghĩ. Ngay từ đầu, ý tưởng lãnh đạo của ông đã bao gồm cả việc giữ đúng
cam kết với khách hàng, thậm chí nếu có ai đó đến từ Nhật với một mẫu vải
và một đơn hàng lỗ vốn. Được ông Kim gợi cảm hứng, nhân viên của ông
sẵn sàng ngủ ngay trên những tàu hàng tại cảng Busan để có mặt ở đó đầu
tiên vào buổi sáng và xoay xở giành lấy phần không gian ít ỏi cho các lô
hàng xuất khẩu của mình. Ông Kim kiên quyết yêu cầu nhân viên của
Daewoo phải ở lại cầu cảng cho tới khi tàu hàng khuất hẳn nơi chân trời – để
bảo đảm tuyệt đối rằng chuyến hàng đã ra khơi.
Mặc dù không uống bia rượu nhưng ông Kim cũng phải tiếp đãi khách hàng
của mình. Ông không bao giờ cho các vị khách biết rằng những ly rượu chúc
tụng của ông chỉ là món chè lúa mạch rót ra từ một cái vỏ chai whisky trong
khi họ mới uống rượu mạnh thật sự.
Ông Kim “nổi loạn” phá bỏ tập quán thịnh hành ở Hàn Quốc thời kỳ đó là
mua bán thông qua trung gian người Nhật. Vào những năm 1960, ngành
công nghiệp dệt của Hàn Quốc, trên thực tế, bán sức lao động rẻ mạt. Các
thương điếm của người Nhật cung cấp nguyên liệu thô và bán sản phẩm ra
nước ngoài, chỉ để lại cho người Hàn Quốc một phần lợi nhuận ít ỏi. Ông
quyết định giành cho được phần lợi nhuận lớn hơn bằng cách mở văn phòng
bán hàng của chính mình ở nước ngoài. Năm 1970, ông xây dựng một nhà
máy may mới với 20 dây chuyền máy khâu – gấp 4 lần các nhà máy được
coi là lớn ở Hàn Quốc thời kỳ đó.
Để thuyết phục các chủ ngân hàng, ông Kim tới nhà họ từ lúc 6 giờ sáng và
đợi cho tới khi họ xuất hiện để tiếp nhận kế hoạch kinh doanh trong tuần của
ông. “Sau một năm như vậy,” ông kể, “họ chịu nghe lời tôi.” Ông Kim sử
dụng vị thế của mình với giới chủ ngân hàng để mua các nhà máy dệt may
cho Daewoo. Năm 1970, khi người đồng sáng lập là To muốn hưởng số lợi
nhuận mà ông Kim dồn cho công ty, Daewoo quyết định chi 500.000 đô-la
cho ông này để ông ấy rời bỏ công ty vĩnh viễn. Ông Kim vẫn kiên quyết
rằng lợi nhuận là để đầu tư, chứ “không phải để thụ hưởng.”
Với thái độ kiên trì, ông Kim thâm nhập được vào lĩnh vực cung cấp sản
phẩm may cho các hãng bán lẻ lớn của Mỹ vào thập niên 1970. Ông mua áo
sơ mi mọi kích cỡ của Mỹ, sau đó tháo rời từng đường chỉ để sao chép lại.
Daewoo mở một cơ sở bán hàng tại New York, nơi ông Kim thường đến gõ
cửa từng khách hàng tiềm năng mà không hẹn trước. Ông nói: “Thay vì gặp
3 hay 4 khách hàng trong một ngày, tôi có thể gặp được 10 người.” Ông vượt
qua thái độ do dự của Sears, chuỗi bán lẻ lớn của Mỹ, bằng việc mở một cơ
sở kiểm tra hàng may mặc tại Hàn Quốc y hệt như cơ sở tại Mỹ của hãng
này. Khi Hoa Kỳ và châu Âu áp đặt hạn ngạch đối với hàng may mặc nhập
khẩu, công ty của ông Kim đã mua vét rất nhiều thị phần của Hàn Quốc và
lãi to. Ông làm được điều đó nhờ nắm bắt thông tin – một trong những kỹ
thuật kinh doanh hiệu quả nhất của ông. Trong chuyến thăm lần đầu tới Hoa
Kỳ vào năm 1970, ông đã nghe nói về khả năng hạn chế nhập khẩu và khôn
khéo chuẩn bị trước cho việc này. Việc phân bổ hạn ngạch căn cứ trên thành
tích trong quá khứ, vì thế Daewoo giành được gần 40% tổng hạn ngạch dành
cho Hàn Quốc và thu lãi lớn.
Đa dạng hóa
Ông Kim nhanh chóng đa dạng hóa Daewoo bằng cách thâm nhập vào
những lĩnh vực kinh doanh có ít đối thủ cạnh tranh hơn. Ông đi từ chỗ xuất
khẩu hàng dệt sang sản xuất sản phẩm này, sau đó mua những nhà máy sản
xuất túi xách và găng tay. Tương tự như vậy, ông nhận thấy các công ty lớn
khác của Hàn Quốc không tham gia vào các dịch vụ tài chính nê...
 





