TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

Tài nguyên dạy học

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

THÍ NGHIỆM THỰC HÀNH

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    GIỚI THIỆU WEBSITE

    Kính gửi quý thầy cô và các bạn học sinh thân mến! Chào mừng các bạn đến với Thư viện điện tử Trần Thúc Nhẫn – không gian số tri thức vừa ra đời, dành riêng cho cộng đồng nhà trường. Tại đây, các bạn dễ dàng tìm đọc sách điện tử phong phú, tra cứu tài liệu, khám phá kiến thức mới bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu. Giao diện thân thiện, nội dung đa dạng từ văn học, khoa học đến kỹ năng sống – đảm bảo mỗi lần lật trang đều là một hành trình khám phá và cảm hứng. Hy vọng thư viện điện tử sẽ trở thành người bạn đồng hành đáng tin cậy, giúp thầy cô – học sinh lan tỏa niềm say mê đọc sách và kiến tạo văn hóa đọc mới đậm chất sáng tạo! Trân trọng.

    Ảnh ngẫu nhiên

    1.jpg TG07.jpg GIAOTHONGTPHCMMAU3.jpg Luoc_do_cac_khu_vuc_Chau_A.jpg Luoc_do_dia_hinh_Viet_Nam1jpg.jpg VietNamtrongDNA.jpg TG10.jpg CangBien.jpg Chau_Au.jpg

    HOẠT ĐỘNG TRÃI NGHIỆM

    💕💕Đọc sách không để biết nhiều hơn người khác, mà để hiểu mình hơn mỗi ngày💕Sách là cây cầu nối quá khứ – hiện tại – tương lai💕

    Cuộc thi giới thiệu sách trực tuyến năm 2025 Trường THCS Trần Thúc Nhẫn 1

    Ban Chi Tuong La Minh Dang Rat Co Gang.pdf

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Phạm Thị Hoài An
    Ngày gửi: 12h:55' 04-07-2025
    Dung lượng: 1.4 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
     
    LÝ THƯỢNG LONG
     

    BẠN CHỈ TƯỞNG
    LÀ MÌNH ĐANG RẤT CỐ GẮNG
     
    Dịch giả: Thanh Đậu &Vinh Chi
     
    Nhã Nam & NXB Dân Trí

     

    IMPORTANT NOTES
     

    Phiên bản ebook của sách này được làm nhằm mục đích truyền cảm hứng
    và khuyến khích văn hoá đọc, hoàn toàn không vì mục đích thương mại.
    Người tạo ebook không hưởng lợi gì từ ebook này. Nếu có thể, hãy ủng hộ
    Nhà xuất bản và tác giả bằng cách mua sách gốc. Xin cảm ơn!
     

    This ebook was created solely for the purpose of inspiring and encouraging
    a reading culture, not for any commercial purposes. The maker of this
    ebook shall not derive any benefits from its circulation. If it is within your
    capabilities, please support the author and the publisher by purchasing a
    original hard copy. Thank you!
     

    LỜI NÓI ĐẦU
     

    Thật ra là nằm ở bìa sau quyển sách
     

    Vì sao bạn cố gắng mãi mà không đạt được thành quả như ý? Vì sao ngày
    nào bạn cũng bận bịu mà chẳng thu được gì?... Bạn đã thật sự cố gắng
    chưa, hay chỉ tưởng là mình đang cố gắng?
     

    Cuốn sách này không mang đến những bài viết truyền cảm hứng sáo rỗng,
    mà đều là những câu chuyện chân thực xoay quanh tác giả cùng những
    quan điểm, dù đúng dù sai, cũng hết sức chân thành. Chúng mang đầy hơi
    thở cuộc sống, phản chiếu suy nghĩ và khát vọng của lứa tuổi thanh niên
    bồng bột nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Đúng như Socrates từng nói: “Cuộc
    sống không phải do bản thân trải nghiệm thì không đáng sống”, cố gắng mà
    không hiểu rõ mình cố gắng vì cái gì, lại càng không xứng đáng.
     

    Bạn sẽ hiểu được thế nào là “chỉ tưởng rằng mình đang cố gắng”, sẽ tránh
    được trạng thái “tưởng là hòa đồng, thực ra lại là lãng phí tuổi xuân”, biết
    “bỏ qua những lời phê phán vô dụng” và “tránh lối tư duy của kẻ yếu”.
    Cuối cùng, nếu như bạn tin rằng có con đường để thay đổi số phận, thay
    đổi tương lai, những câu chuyện và con người trong sách này sẽ tiếp thêm
    sức mạnh cho bạn!
     

    LỜI GIỚI THIỆU 1
     

    Giữ lấy sự nhiệt tình đối với bản thân
     

    Cổ Điển - Người sáng lập công ty New Elite Development, Chuyên gia tư
    vấn đời sống nổi tiếng.
     

    Tôi xem lướt qua tất cả phần mở đầu các bài viết của anh Long, vừa xem
    vừa buồn cười... trong mười bài đầu thì có chín bài xuất hiện chữ “tôi” ở
    dòng đầu tiên, gần nhất là ở chữ thứ hai, “theo tôi thấy", xa nhất cũng chỉ
    ở dòng thứ hai mà thôi.
     

    Tôi nghĩ, một gã phải tự yêu bản thân, lại nhiệt tình và có năng lực quan sát
    lắm mới viết được như thế, từ câu chuyện của mình mà nhìn cuộc đời, từ
    cuộc đời của mình mà nói về cuộc đời của người khác (đương nhiên, bệnh
    của tôi còn nặng hơn, nhìn lại dòng đầu tiên mà xem). Nietzsche là tổ sư
    viết kiểu này, trong tác phẩm Ecce Homo của mình, ông đã bắt đầu viết
    “tôi” ngay từ phần mục lục: 1, Tại sao tôi lại có trí tuệ như vậy; 2, Tại sao
    tôi lại thông minh như vậy; 3, Tại sao tôi lại viết ra cuốn sách hay như vậy.
     

    Nhưng, cũng may đây đúng là một cuốn sách thực sự liên quan đến “bản
    thân”.
     

    Mark Twain từng kể về việc viết văn của mình thế này: Ông thường ngồi
    trước trang giấy trắng suốt mấy giờ đồng hồ, viết rồi lại xóa, cho đến khi
    viết được một câu “thực sự ra câu”. Sau đó ông tự nhủ: “Nếu ta viết được
    một câu, ta chắc chắn có thể viết ra câu tiếp theo.” Cứ thế, cho đến khi
    hoàn thành cả cuốn sách.
     

    Tôi có cảm giác, cuốn sách này cũng được viết ra như thế. Đây là một
    cuốn sách về “tôi” - một người trẻ tuổi, tất cả các câu chuyện đều bắt đầu
    bằng “Một người bạn của tôi”, đến “Tôi phát hiện”, sau đó kết thúc bằng
    “Tôi cảm thấy”. Qua những câu chuyện này, anh Long bàn luận về vấn đề
    “Bạn chỉ giả bộ cố gắng”, tuyên bố “Tôi đã trưởng thành rồi, buông tay
    đi”, nói cho bạn biết “Khi từ biệt, cần phải để tâm một chút", bàn về “Ai là

    người tốt với bạn” và “Đừng kết hôn với người mình quá yêu.” Có lúc tôi
    phải cảm thán, một người thuộc thế hệ 9x, không ngờ lại có tư tưởng thú vị
    như thế...
     

    Nếu bạn cũng giống tôi, là một người lớn lên ở những thành phố và nông
    thôn đang phát triển nhanh chóng, trải qua tuổi thanh xuân tàn khốc trong
    sự kìm kẹp ở trường cấp III, trường đại học, lăn lộn kiếm sống giữa xã hội
    phức tạp, mà vẫn ôm trong lòng mộng tưởng, vậy thì bạn không thể tránh
    khỏi những vấn đề này. Kiểu như một người ôm theo con thỏ nhỏ mà mình
    yêu quý chen vào tàu điện ngầm vậy, những vấn đề ấy giống như những
    người xa lạ với gương mặt mơ hồ chen chúc ập đến bạn, bạn không thể
    tránh né, chỉ có thể đối mặt mà thôi.
     

    Bởi vậy, đây là một cuốn sách chân thực. Những câu chuyện trong sách
    đều là thực, quan điểm dù đúng dù sai, cũng đều chân thành. Nếu nhìn từ
    góc độ học thuật, những câu chuyện về “người bạn của tôi” như vậy đều
    không danh tính, diện mạo mơ hồ, khó mà trở thành chứng cứ để lập luận
    được. Nhưng đọc xong ngẫm lại tận tường, lại cảm thấy chúng rất chân
    thực và hoàn chỉnh. Bạn gần như có thể tìm được ngay một người tương tự
    trong cuộc sống thực. Giống như những câu chuyện cười mà bạn kể về
    “một người bạn” vậy, người nghe đều biết đó chính là bạn.
     

    Tôi từng trịnh trọng viết thế này: “Từ góc độ chuyên nghiệp của một
    chuyên gia tư vấn đời sống, tôi thấy có rất nhiều điểm cần phải mài giũa.
    Một số quan điểm còn có sự xung đột, một vài suy nghĩ còn thiếu hệ thống.
    Nhưng tư duy như vậy đã là hiếm có lắm rồi.” Viết như vậy thể hiện tôi
    khá lý tính và chuyên nghiệp, về sau, tôi cũng gạch bỏ câu này đi, vì nói
    như thế không chân thực.
     

    Tuổi trẻ thực sự, không phải là như thế.
     

    Tuổi trẻ thực sự là vô tri, khi đến tuổi trung niên ngoảnh đầu nhìn lại mới
    phát hiện, hóa ra chúng ta chẳng biết quái gì về cuộc đời, xã hội, và tình
    cảm cả. Nhưng lúc này, xin hãy giữ lấy sự vô tri đáng quý đó.
     

    Tuy rằng chúng ta không hiểu thế giới này, nhưng không hiểu sao chúng ta
    lại cảm thấy mình có thể đi khắp thế giới, tuy rằng chúng ta không hiểu về
    tình yêu, nhưng lần nào chúng ta cũng dốc hết trái tim ra mà yêu; tuy rằng
    chúng ta bị hiện thực dập cho sứt đầu mẻ trán, nhưng chúng ta vẫn vô cùng
    lạc quan, nhận định rằng thế giới này sẽ nhờ mình mà thay đổi.
     

    Cuối cùng, thế giới này thực sự đã thay đổi vì những người như thế.
     

    Sự vô tri quý báu ấy, là thứ mạnh mẽ nhất.
     

    Gibran nói: "Bạn không thể cùng lúc sở hữu cả tuổi trẻ lẫn tri thức về tuổi
    trẻ, vì tuổi trẻ bận rộn với kế sinh nhai, không có thời gian tìm tòi học hỏi,
    còn tri thức lại bận rộn với việc tìm kiếm bản thân, không thể hưởng thụ
    cuộc sống." Vì vậy, tuổi trẻ cần ngông cuồng một chút, trung niên cần
    vững vàng một chút, già rồi thì cần trang nghiêm một chút. Nếu lúc trẻ bạn
    không ngông cuồng, đến khi có tuổi lại không kiềm chế được nữa, thành ra
    lưu manh.
     

    Bởi thế tôi cảm thấy đọc cuốn sách này còn sảng khoái hơn đọc mấy loại
    sách trống rỗng nhạt toẹt, không nói về người sống kiểu như Hai mươi
    triết lý cuộc đời mà bạn không thể không biết nhiều; thực tế hơn một cuốn
    sách dịch chẳng biết từ tiếng nước nào về tiền lệ thành công của ai đấy,
    mở đầu bằng “Hồi Zuckerberg còn nhỏ..." hoặc là "Max là CEO của công
    ty xxx ở thung lũng Silicon"... đừng nói là thung lũng Silicon, những người
    dịch sách ấy có khi còn chưa đặt chân đến Trung Quan Thôn 1cũng nên.
    Đừng nói lý thuyết, đừng kể chuyện người khác, mà hãy nói về bản thân
    anh. Việc bản thân anh làm, niềm vui của bản thân anh, nỗi đau của bản
    thân anh, mới là mạnh mẽ nhất.
     

    Đừng hỏi thế giới này cần cái gì, hãy là chính bản thân mình, điều thế giới
    này cần là chính bạn.
     

    Hãy giữ lấy lòng nhiệt thành đối với "bản thân", giữ lấy sự vô tri quý báu
    của thời tuổi trẻ này.
     

    Bởi vì, thế giới này thay đổi chính nhờ những người như bạn.

     

    LỜI GIỚI THIỆU 2
     

    Cuộc đời trông có vẻ bận rộn
     

    Lưu Tư Khiết - tác giả cuốn sách Mong rằng có người cùng bạn lưu lạc
    khi khốn khó.
     

    Năm 2010, tôi viết vào nhật ký: "Chúng ta lo âu phiền muộn, chẳng qua là
    vì phát hiện bản thân của hiện tại và bản thân trong tưởng tượng khác nhau
    quá xa." Mà nguyên nhân khiến chúng ta càng lúc càng rời xa bản thân
    trong hình dung của mình, một phần rất lớn là vì chúng ta đang phụ lòng
    chính mình từng chút, từng chút một.
     

    Nói về phiền muộn, tôi phát hiện chúng ta ít nhiều đều rơi vào một cái
    vòng luẩn quẩn gọi là: chúng ta trông có vẻ bận rộn, thực ra là đang rất
    phiền muộn. Chúng ta lúc nào cũng hoắng lên muốn học hành, mua rất
    nhiều sách từ vựng về, nhưng chẳng bao giờ giở ra; chúng ta lúc nào cũng
    được khuyến khích rèn luyện thân thể, vậy là bèn đi tìm hiểu rất nhiều
    chương trình, song chẳng bao giờ đụng đến; chúng ta lúc nào cũng thực
    lòng muốn đọc sách, bèn mua về rất nhiều sách, rồi chẳng bao giờ mở ra
    xem.
     

    Chúng ta lúc nào cũng tốn rất nhiều thời gian trên mạng xã hội, tải về rất
    nhiều thứ mà mình cho là hữu ích, đến khi ổ cứng máy tính đầy các tài liệu,
    bạn cũng vẫn chưa buồn đọc.
     

    Chúng ta bận bịu, nhưng lại không dành thời gian ấy ra tìm hiểu những thứ
    mình đã cẩn thận chắt lọc, lựa chọn. Chúng ta bỏ thời gian ra sưu tầm, song
    lại quên mất thứ quan trọng nhất là bỏ thời gian ra mà tiêu hóa chúng.
     

    Bạn nói là bạn muốn làm nhà văn tự do, nhưng chẳng bao giờ thấy bạn cố
    gắng viết lách, bạn nói bạn muốn thi cao học, nhưng chẳng bao giờ thấy
    bạn đọc sách, làm bài, bạn gặp mọt sách thì khịt mũi khinh khỉnh nói sống
    như thế chẳng có ý nghĩa gì, bạn thấy người ta đi du lịch lại coi thường,
    bảo rằng chỉ là đi theo trào lưu. Tôi bắt đầu nghi ngờ những lời cửa miệng

    của bạn có phải là cái cớ trốn tránh hiện thực hay không, tôi bắt đầu nghi
    ngờ có phải bạn đã trở nên lo lắng, bất an vì hết lần này đến lần khác trốn
    tránh hiện thực và tự an ủi bản thân mình hay không.
     

    Sách mua về không đọc, thì chẳng qua chỉ là giấy in chữ lên mà thôi; sách
    từ vựng tiếng Anh mua về không học thuộc, cùng lắm cũng chỉ là tổ hợp
    sắp xếp của 26 chữ cái; các bài nói chuyện tải về mà không đọc, cũng chỉ là
    một đống hình ảnh vô dụng, có lẽ bạn chỉ tiện tay tải xuống, rồi chẳng bao
    giờ mở ra xem. Thế rồi, đến một ngày bạn nhận ra, những thứ tích trữ lại
    đã nhiều đến mức không xem hết nổi.
     

    Bạn lướt qua một đống những bài nói chuyện, một chồng sách học từ tiếng
    Anh, càng lúc càng buồn bực vì không biết bắt tay từ đâu. Trì hoãn và chờ
    đợi, là thứ dễ đè bẹp ý chí của con người nhất trên thế gian này.
     

    Tôi không biết có bao nhiêu người như thế, nhưng tôi có thể khẳng định,
    bên cạnh mỗi chúng ta hầu như đều có một người như vậy. Họ làm một số
    điều, không phải vì yêu thích hay vì đã suy nghĩ kỹ càng, mà chỉ muốn làm
    bản thân bận rộn, để khỏi có vẻ bị những người khác bỏ lại quá xa.
     

    Đừng nhìn người khác làm việc gì tốt, việc gì hay là muốn thử làm việc đó,
    vì những gì một người thể hiện cho bạn xem chưa chắc đã là toàn bộ. Rất
    nhiều trường hợp, bạn phải chạy vào đường chạy của người khác rồi mới
    biết nó không thích hợp với mình. Nhìn bề ngoài rất hoành tráng, kỳ thực
    họ cũng có những nỗi khổ của riêng mình. Bạn cần phải nhìn rõ toàn bộ,
    rồi mới cẩn trọng đưa ra lựa chọn.
     

    Vậy phải làm sao để đánh bại nỗi phiền muộn? Cách tốt nhất chính là đi
    làm những việc khiến bạn cảm thấy phiền muộn.
     

    Đọc xong cuốn sách của Lý Thượng Long, tôi đột nhiên nghĩ đến những
    lời đã viết phía trên.
     

    Cuốn sách này làm tôi hiểu ra vài điều mà đã lâu rồi tôi chưa hiểu được, hy
    vọng rằng bạn đọc xong cũng sẽ ngộ được vài điều, đi làm những việc
    xung quanh mình một cách rõ ràng, chính xác. Bạn biết đấy, hành động,


    xưa nay chẳng bao giờ phải đợi thời tiết tốt hay trạng thái tốt cả, thời khắc
    này chính là vĩnh hằng, thời khắc này chính là tất thảy.
     

    Cùng cố gắng nhé.
     

    Viết ở Melbourne,

     

    LỜI TỰA (1)
     

    Chào các bạn.
     

    Cuốn sách này được viết từ năm năm trước, khi ấy tôi cũng như các bạn,
    đầy tò mò đối với thế giới, tràn ngập khát vọng với tương lai.
     

    Vì không biết, thế nên lại càng kính sợ, vì không hiểu, thế nên lại càng
    muốn đi tìm tòi, vì còn trẻ, thế nên không chùn bước.
     

    Tôi còn nhớ năm đó, giáo dục trực tuyến bùng nổ như ong vỡ tổ, tôi vừa
    nghỉ việc ở Tân Đông Phương, hoàn toàn không biết chút gì về lĩnh vực
    này.
     

    Thế là, tôi và hai người bạn thân thành lập trang kaochong.com, rồi lại
    cùng mấy người bạn khác mở studio làm phim. Lúc đó, tôi tiêu sạch tiền
    tích lũy của mình, cảm thấy phải đập nồi dìm thuyền mới có thể cùng tiến
    cùng lùi.
     

    Tuổi trẻ nên chịu vất vả một chút, thực ra đây là điều không tránh khỏi, tôi
    vẫn còn lờ mờ nhớ được những ngày tháng không trả nổi tiền nhà, những
    lúc đi ăn hàng luôn phải nhìn giá, nhờ đó tôi hiểu rằng, phải sinh tồn được,
    mới có thể nói về giấc mơ.
     

    Chính vào thời điểm ấy, tôi viết cuốn sách này. Đây là những suy nghĩ
    thường ngày của tôi về tuổi trẻ, những tùy bút viết về cuộc sống, một số
    bài được lan truyền rộng rãi trên mạng, cũng có một số chỉ là tâm đắc tôi
    viết cho riêng mình. Những bản thảo ấy, tập hợp lại thành một cuốn sách.
     

    Lúc đó, khi nhà xuất bản tìm gặp tôi đề xuất ra sách, tôi đã từ chối, vì tôi
    chưa bao giờ nghĩ mình lại viết sách vào lúc này, viết sách đáng ra nên là
    việc mà người lớn tuổi thực hiện, tôi vẫn còn trẻ như thế, không muốn chết
    trẻ chút nào.
     

    Sau này, áp lực kinh tế rốt cuộc cũng làm tôi khuất phục, nhà xuất bản
    thanh toán cho bốn mươi nghìn tệ, khoản tiền ấy trở thành thu nhập cấp

    cứu của tôi.
     

    Không ai ngờ được, trong những tháng ngày sau đó, cuốn sách này lại
    được rất nhiều người trẻ tuổi đọc trên giường, trên xe buýt, tàu điện, sau
    giờ học, trong ký túc xá.
     

    Vì nó chân thực, nên càng được người ta trân trọng.
     

    Rất nhiều người nói với tôi, cuốn sách này có ý nghĩa rất lớn đối với họ,
    nó đã thay đổi thói quen của họ, một số người chẳng bao giờ đọc sách, sau
    khi đọc xong cuốn sách này của tôi liền bắt đầu đọc những tác phẩm khác.
     

    Nhờ câu chữ, họ đã trở nên mạnh mẽ hơn; vì đọc sách, họ cảm thấy không
    còn cô đơn.
     

    Nhưng họ không biết, ý nghĩa của cuốn sách này đối với tôi, còn lớn lao
    hơn nhiều.
     

    Cuốn sách này đã đưa tôi vào thế giới văn chương, tôi bắt đầu hiểu ra rằng,
    thông qua ghi chép, thông qua viết lách, tôi có thể lưu lại tư tưởng của
    mình lúc đó, có thể khiến bản thân mình tiến bộ.
     

    Những năm gần đây, tôi đã viết được ba cuốn sách, chủ biên một bộ sách.
     

    Nhìn lại cuốn sách này, cũng có một số quan điểm chưa được chín chắn
    lắm, nhưng tất cả nội dung đều chân thực, dũng cảm, rất giống tuổi trẻ của
    tôi khi đó.
     

    Những năm này, tôi đã từ một thầy giáo tiếng Anh trở thành một đạo diễn
    trẻ, cùng với việc tự do về tài chính, tôi vẫn thích uống rượu, vẫn thích tụ
    tập với bạn bè, thích ăn xiên nướng ở hàng quán lề đường, mỗi lần đọc lại
    cuốn sách đầu tiên đều nhớ đến những tháng ngày hai bàn tay trắng.
     

    Tôi nhớ khi cuốn sách này vừa xuất bản, tôi đã tự bỏ tiền đi du lịch khắp
    Trung Quốc.
     

    Tôi nhớ cảnh mình và trợ lý Tiểu Tống ngồi xổm ăn mì kéo ngoài cổng
    một trường đại học, ăn xong liền vào giảng đường diễn thuyết.
     

    Tôi nhớ một buổi ký tên bán sách chỉ có bốn mươi người đến, tổ chức ở
    một giảng đường có thể chứa được ba trăm người. Tôi nhớ cảnh mình ôm
    một con gấu bông lớn mà fan tặng chen chúc trong tàu điện ngầm.
     

    Tôi còn nhớ hơn những gương mặt ấy: một bác lớn tuổi nhờ ký tên cho
    con ông, một học sinh trường quân đội nói cậu ấy muốn sống một cuộc đời
    khác, một cô gái nói cô ấy sẽ một mình nuôi con và sống tiếp...
     

    Có người nói cảm ơn những bài viết của tôi, nhưng tôi cũng muốn nói:
     

    Cảm ơn các bạn đã đi cùng tôi, chính nhờ có các bạn, mới có tôi mạnh mẽ
    hơn của ngày nay.
     

    Trong lần tái bản này, tôi có thêm một số bài viết mới, sửa lại những quan
    điểm mà hiện giờ mình cho là không chín chắn, khi một lần nữa trông thấy
    bìa cuốn sách này, tôi bắt đầu hiểu ra: tuổi trẻ vẫn mãi còn đó, chỉ cần bạn
    không ngừng dũng cảm cố gắng.
     

    Thấy văn như thấy người, hãy để những bài viết trong cuốn sách này cùng
    bạn trưởng thành nhé.
     

    LÝ THƯỢNG LONG
    27/7/2017
     

    LỜI TỰA (2)
     

    Năm trước, tôi mang theo kịch bản vừa viết xong đi gặp nhà đầu tư, uống
    trà với họ cả một buổi chiều, nói rất nhiều chuyện. Lúc ra khỏi quán nước,
    mặt tôi cứng lại vì cười, không sao giãn ra nổi nữa. Đúng đấy, tôi đã bị từ
    chối.
     

    Lúc đó, đứng giữa con phố lớn, tôi đau khổ lắm. Lòng thầm nhủ, mình cố
    gắng đến thế rồi, tại sao vẫn không có ai chấp nhận câu chuyện của mình,
    trên đời này chỉ dựa vào cố gắng liệu có làm nên cơm cháo gì nữa không
    đây? Dựa vào cái gì mà điều kiện xuất thân của họ tốt hơn tôi, không cần
    phải lo lắng chuyện cơm ăn áo mặc? Dựa vào cái gì mà họ có cơ hội tốt
    như thế còn tôi thì không? Dựa vào cái gì? Cái gì?
     

    Lúc tôi về đến nhà thì đã là mười một giờ đêm. Khoảnh khắc bật đèn lên,
    tôi đột nhiên hiểu ra một điều: Oán trách cũng vô ích, tại sao lại không thu
    dọn hành trang tiếp tục lên đường? Tích cực hướng về phía trước cũng là
    một ngày trôi qua, tự ruồng rẫy bản thân cũng là một ngày trôi qua, cớ gì
    mà không sống với hy vọng tràn đầy? Đã không tránh khỏi phải đi đến tối
    mịt, tại sao không giơ tay ra bật đèn lên?
     

    Tôi cũng hiểu rằng, kỳ thực những cố gắng trước kia của mình, đều chỉ là
    biểu hiện giả tạo, trông có vẻ như rất cố gắng mà thôi.
     

    Trông tưởng như mỗi ngày đều mang theo rất nhiều sách vở đến phòng tự
    học, nhưng lại mang theo cả điện thoại di động nữa; trông tưởng như buổi
    tối học bài rất muộn, nhưng lại chỉ ngồi bần thần ra đó, trông tưởng như
    đến phòng gym tập luyện, nhưng lại chỉ chụp dăm ba tấm ảnh đăng
    WeChat... học tập mà không có kế hoạch chỉ là lãng phí thời gian, cố gắng
    mà không đặt ra mục tiêu cũng chỉ là tự mình dối mình.
     

    Dần dần, tôi bắt đầu viết ra kế hoạch mỗi ngày cho mình, mỗi tháng đều
    đặt ra cho bản thân một mục tiêu, cố gắng không vì người khác, không
    nhằm thể hiện. Tôi bước từng bước một, đi rất chậm, nhưng không dừng
    lại.

     

    Đến ngày hôm nay, cuối cùng tôi đã hiểu ra, những động lực và cố gắng
    trong quá khứ, thực ra đều được báo đáp. Chỉ là, bạn đã thực sự dốc lòng
    hay chỉ làm bộ cho người khác thấy? Nhiều lúc, một người phải quỳ gối
    lết đi, không có nghĩa là sau này anh ta chắc chắn sẽ đứng thẳng dậy được,
    nhưng một người biết ngẫm ngợi tại sao hiện tại mình phải quỳ gối, sau
    này nhất định sẽ giống như một người khổng lồ, vững vàng đứng lên, cái
    nhìn xuống thế gian này. Socrates từng nói: Cuộc sống không phải do bản
    thân trải nghiệm thì không đáng sống. Tôi cảm thấy rằng, cố gắng mà
    không hiểu rõ mình cố gắng vì cái gì, lại càng không xứng đáng.
     

    Nếu bạn cũng giống như tôi tin chắc rằng dựa vào đôi bàn tay mình có thể
    thay đổi số phận, vậy chắc bạn sẽ thích những bài viết của tôi, thích quan
    điểm của tôi, thích những câu chuyện tôi kể bạn nghe, thích những con
    người trong cuốn sách này.
     

    Trong cuốn sách này có rất ít những câu chuyện kiểu xúp gà tâm hồn vô
    thưởng vô phạt. Nhiều câu chuyện kiểu xúp gà chỉ là cái cớ cho trạng thái
    chán chường của bạn lúc này, là lý do cho sự hoang mang của bạn. Thực ra,
    không phải chuyện gì cũng có thể từ từ mà làm, không phải người nào cũng
    được ông trời bố trí cho những gì thích hợp nhất, cũng không phải ai cố
    gắng một cách ngốc nghếch đều thực hiện được ước mơ của mình.
     

    Những gì tôi viết trong sách này, không phải những câu chuyện truyền cảm
    hứng nhạt nhẽo, mà toàn là những chuyện sống động xảy ra với tôi và bạn
    bè. Đằng sau những câu chuyện ấy, phản chiếu cuộc sống, phản chiếu
    chúng tôi. Chúng sẽ nói với bạn, trạng thái sống "trông như rất cố gắng"
    rất đáng sợ; chúng sẽ cho bạn biết, đối đãi với bạn thân cũng cần phải biết
    lựa lời, bởi lẽ "bạn thân đến mấy cũng không thể chấp nhận nổi những lời
    bộc trực quá đáng của bạn"; chúng sẽ nói với bạn, nghịch cảnh không hề
    đáng sợ, chớ nên hòa đồng vì muốn hòa đồng, bởi "bạn tưởng rằng mình
    đang hòa đồng, thực ra chỉ là lãng phí tuổi trẻ thôi"...
     

    Những người tôi nêu ra trong sách, cũng giống như tôi, đều là người bình
    thường, chỉ là có những chuyện không bình thường đã xảy đến với họ. Tôi
    là một người quan sát, lặng lẽ quan sát những câu chuyện bình thường mà

    không tầm thường ấy, yên lặng ngẫm nghĩ về những tình tiết cô đơn nhưng
    không cô độc, lúc thì cảm động, lúc lại nước mắt rưng rưng. Lý An từng
    nói: "Cuộc sống của chúng ta cần phải kể chuyện, bằng không sẽ giống
    như số π, kéo dài vô cùng vô tận." Tôi lấy làm vinh hạnh và có cơ hội
    chứng kiến, đồng thời ghi lại tất cả những gì xảy ra với họ: Nguyệt
    Nguyệt, cô gái buộc phải rời bỏ quê hương theo đuổi mộng ước; một cô bé
    bỏ học ở trường nổi tiếng; Nam, người từ bỏ cuộc sống ổn định; Phi,
    người không bao giờ từ bỏ tình yêu...
     

    Tôi thường viết vào đêm muộn, có lẽ khi bạn lật giở cuốn sách này, cũng là
    vào lúc đêm muộn. Ngọn đèn bàn chiếu vào từng gương mặt đang cố gắng,
    chiếu sáng sự tĩnh lặng trong nội tâm mỗi người, có lẽ cũng chiếu sáng cả
    giọt lệ trong mắt bạn. Thực ra chẳng sao cả, ai mà chẳng từng khóc nức nở
    giữa đêm thâu? Nhưng bạn phải tin rằng, bạn khi đang cố gắng không hề
    cô độc, mà thực ra, những người nỗ lực vươn lên chẳng bao giờ cô độc cả.
     

    Vì thế, có lẽ bạn cũng giống như tôi, đều tin vào giá trị của nỗ lực phấn
    đấu, đều hiểu rõ ràng, tuổi trẻ là để lăn lộn xông pha, đều biết chắc ước
    mơ vĩ đại đến nhường nào. Vậy, nếu như có ước mơ, thì phải mơ cho thật
    điên cuồng vào, điên cuồng thì mới thành anh hùng được.
     

    Khi biết cuốn sách này được xuất bản, sâu trong lòng tôi dâng trào lên
    niềm cảm động và biết ơn đầy ấm áp, cảm tạ từng người đã thích các bài
    viết của tôi, vì các bạn, cuốn sách này mới được vén mây ra thấy mặt trời,
    cũng nhờ có các bạn, những con chữ của tôi mới có ý nghĩa, cảm ơn các
    bạn đã cho tôi dũng khí và sức mạnh.
     

    LÝ THƯỢNG LONG
     

    PHẦN 1
     

    Bạn chỉ có vẻ như rất cố gắng mà thôi
     

    Trông bề ngoài ngày nào cũng thức khuya, nhưng lại chỉ cầm điện thoại
    like dạo;
     
    Trông bề ngoài đi học thật sớm, nhưng trong giảng đường lại chỉ ngủ bù
    giấc đêm hôm qua;
     

    Trông bề ngoài ngồi cả ngày trong thư viện, nhưng thực ra chỉ bần thần
    suốt cả một ngày;
     

    Trông bề ngoài là đến phòng tập gym, nhưng chỉ để bắt chuyện với mấy
    anh đẹp trai, mấy nàng xinh gái.
     

    Chỉ nhìn thấy những đẹp đẽ vẻ vang, không thấy được nỗi
    đắng cay khổ sở
     

    1.
     

    Khoảnh khắc tàu hỏa lăn bánh, tôi chợt thấy ông chú mặc âu phục đi giày
    da bên cạnh mình rơi lệ. Ông lấy điện thoại di động ra chụp lại cảnh bên
    ngoài cửa sổ khoang tàu, phong cảnh quê hương ấy, khi tàu chạy, ông sẽ
    khó lòng thấy lại được nữa. Ông ngồi khoang hạng nhất, nhìn cách ăn
    mặc, hẳn phải là một người thành đạt trong mắt mọi người, đôi giày da
    sáng bóng, chiếc cặp táp hàng hiệu đã chứng minh địa vị và thân phận của
    ông.
     

    Vậy ông khóc cái gì, tại sao phải rơi nước mắt? Phải chăng ông không
    muốn xa gia đình, hay là có câu chuyện gì đó khó quên?
     

    Trên đường, tôi là người mở lời trước, câu chuyện càng nói lại càng high.
     

    Ông là giám đốc của công ty ngoại thương, mười năm trước đã đến Bắc
    Kinh làm thuê, trước khi đến Bắc Kinh ông mới lấy vợ, vừa kết hôn xong
    đã rời nhà lên Bắc Kinh làm ăn, vợ sinh con ông cũng không ở bên cạnh, vì
    lúc ấy đang có một vụ làm ăn rất quan trọng.
     

    Hồi đó ông còn trẻ, chỉ biết hùng hục làm việc mà không hiểu tầm quan
    trọng của gia đình, lúc vợ cần mình nhất ông lại không ở bên cạnh bà,
    người vợ bị băng huyết, không giữ được đứa bé, chuyện ấy trở thành niềm
    ân hận suốt đời của ông.
     

    Ông nói: “Giờ công việc đã tạm ổn rồi, đón vợ lên Bắc Kinh, nhưng bà ấy
    ở không quen, được hai tuần thì bỏ về nhà. Chú muốn về quê nhiều hơn để
    ở bên người nhà, nhưng lại bận rộn công việc, lần nào đi cũng thấy lưu
    luyến. Có lẽ qua năm nay sẽ đỡ hơn.”
     

    Ông nói tiếng phổ thông, không nặng giọng địa phương, không nghe ra
    được là người vùng nào, ông làm việc ở khu vực Thương mại Quốc tế

    phồn hoa nhất Bắc Kinh, san sát nhà cao tầng, xe cộ đông đúc, người qua
    kẻ lại vô cùng náo nhiệt.
     

    Mỗi lần ông ra ngoài đều có tài xế, về nhà có người giúp việc, chẳng phải
    lo ăn lo mặc, nhưng lúc nào cũng nhớ nhung người vợ ở nơi xa mà chẳng
    làm gì được. Trước lúc xuống tàu, ông bảo với tôi: “Thượng Long này,
    thực ra chú vẫn muốn về nhà, ở bên ngoài dù xa hoa hào nhoáng đến mấy,
    cũng chỉ là bề ngoài mà thôi, Có những nỗi đắng cay không ai thấy, chỉ có
    người nhà mới hiểu được.”
     

    Lúc ông nói câu này, trong lòng tôi rất chua xót, chợt nhớ đến một câu
    từng đọc được hồi mấy năm trước: Thứ ta thấy được chỉ là đẹp đẽ vẻ
    vang, thứ ta không thấy được, toàn là đắng cay khổ sở.
     

    Nhưng, những đắng cay khổ sở ấy lại chỉ có những người thân thiết nhất
    mới thấy được, hoặc bị chôn vùi trong lòng mình, không ai biết, giống như
    ngọn nến, tim đang cháy, nhưng lại chiếu sáng xung quanh, sưởi ấm những
    người bên cạnh.
     

    2.
     

    Dạo gần đây, tôi cực kỳ khó chịu khi người khác nói: “Thằng đấy số may
    mới có được thành công hôm nay mà thôi.” Đặc biệt, càng khó chịu hơn
    khi họ bồi thêm một câu, “Tôi mà may như thế...”
     

    Chẳng có vận may nào trên trời rơi xuống cả, cái gọi là số may, chẳng
    qua là vì họ lúc nào cũng sẵn sàng chuẩn bị, những lúc đắng cay khổ
    sở, những ngày tháng đau đớn, không phải là họ không trải qua, mà là
    bạn không biết đấy.
     

    Đã không biết, thì ngậm miệng lại, tôn trọng cố gắng âm thầm của những
    người đó đi.
     

    Năm 2008, tôi quen với anh Cù, lúc đấy anh vẫn còn làm nhân viên tư vấn
    ở một trung tâm tiếng Anh, lương tháng trả tiền nhà xong chỉ tạm đủ ăn,
    không có nổi bạn gái, thậm chí còn không dám đi tụ tập với bạn bè, mỗi lần
    tụ tập ăn uống đều phải hỏi rõ xem có ai mời hay không.

     

    Những năm đó, chúng tôi ở Bắc Kinh đỡ đần cho nhau, tôi nhìn anh ấy
    tiến bộ từng chút từng chút một, vì một đơn hàng mà đến tận nhà khách
    hàng giữa trời tuyết lớn, vì một dự án mà họp đến tận sáng hôm sau, vì một
    khóa học mà phải đi công tác ở một vùng rất ха.
     

    Mấy năm sau, anh được điều chuyển đến Thượng Hải, kế đó, lại được
    thăng chức tới Hàng Châu, trở thành hiệu trưởng một phân hiệu.
     

    Năm ngoái, tôi đi ký sách, đến đơn vị của anh Cù để “chà đạp”.
     

    Lúc mới đến phòng làm việc của anh, từ đằng xa đã nghe thấy anh Cù đang
    lớn tiếng nói về kế hoạch năm nay, tôi thầm nhủ: Cái tính hùng hổ ấy vẫn
    chẳng thay đổi gì cả.
     

    Họp xong, các nhân viên đi ngang qua tôi, một người thì thào nói: “Giám
    đốc Cù lúc nghiêm túc trong oách thật đấy.”
     

    Một nhân viên khác tỏ vẻ bất mãn: “Ăn may thôi, tôi mà số đỏ như anh ta,
    giờ cũng là hiệu trưởng rồi...”
     

    Tôi liếc nhìn người nhân viên đó, mỉm cười, lắc đầu.
     

    Tối hôm đó, anh Cù và tôi ôn chuyện cũ, nhắc lại thời hai bàn tay trắng
    ngày xưa, nhắc đến niềm hy vọng trong những thời khắc gian nan, anh nói
    một câu, đến nay tôi vẫn không thể nào quên được: “Sống quỳ không đáng
    thẹn, quan trọng là hiện tại quỳ, là để sau này có thể đứng lên mạnh mẽ
    hơn.”
     

    Quả vậy, tất cả những việc mình bất đắc dĩ phải làm hiện giờ, tất cả
    những ngày tháng khó nhọc mà giờ mình phải trải qua, đều là để sau
    này có thể tỏa sáng giữa đám đông. Người ta sẽ chỉ nhìn thấy những tia
    sáng ấy, chứ đâu thấy được những vết thương bạn phải chịu đựng
    trong quá khứ.
     

    3.
     

    Tôi từng có bài viết Bạn phải sinh tồn được, mới có thể nói về cuộc sống
    và giấc mơ.
     

    Lúc mới bắt đầu, đừng mơ tưởng hão huyền xây lâu đài giữa không trung,
    bởi lẽ mọi giấc mơ không có cơ sở kinh tế, đều có vẻ viển vông, trước hết
    hãy bắt tay vào làm đi đã.
     

    Chúng ta bao giờ cũng dễ dàng nhìn thấy những người đã đi được rất xa,
    nhưng lại không thấy sự chuẩn bị phía sau của họ, đằng sau mỗi chuyến du
    lịch nói đi là đi luôn ấy, là một khoản tiền nói rút là rút ra luôn.
     

    Chúng ta bao giờ cũng dễ dàng thấy những doanh nhân nọ kia tiêu tiền như
    nước, nhưng lại không thấy được họ cũng từng đạp xe đạp giữa đêm ở
    những thành phố lớn, chạy đi giao từng đơn hàng một.
     

    Chúng ta bao giờ cũng dễ dàng bị ánh sáng thu hút, nhưng lại không biết
    những người vinh hiển ấy đã phải khuỵu gối bao nhiêu lần.
     

    Những tháng ngày đen đủi ấy của họ, chúng ta không bao giờ trông thấy
    được, nhưng không có nghĩa là họ không trải qua, không có nghĩa là họ
    không nhìn rõ.
     

    Vì vậy chúng ta không cần phải thèm muốn hay đố kỵ những người
    đang tỏa sáng, lại càng không cần phải buồn rầu tự trách, đó chẳng
    qua chỉ là những giai đoạn khác nhau trong đời mà thôi, tất cả rồi sẽ
    qua đi, sẽ tốt lên, chỉ cần bạn vẫn tin tưởng và cố gắng, tin rằng cuộc
    sống có thể thay đổi nhờ đôi bàn tay mình.
     

    Thứ không đốn ngã nổi bạn, sẽ chỉ khiến bạn trở nên mạnh mẽ hơn.
     

    Bỏ qua những lời phê phán vô dụng
     

    1.
     

    Tôi bước đi trên đường phố Đài Bắc đèn hoa rực rỡ, ngang qua trung tâm
    mua sắm ở cao ốc 101, ngoài cửa có một đôi tình nhân đang cãi nhau, nói
    chính xác hơn là người con trai đang mắng cô gái: “Tại em đấy, cứ mua
    cho lắm vào, trễ mất chuyến tàu điện ngầm cuối cùng rồi thấy chưa?”
     

    Cô gái ấm ức nói: “Xin lỗi mà, tại em không tìm thấy ví đâu cả.”
     

    Người con trai tiếp tục mắng: “Em chẳng có khái niệm thời gian gì cả,
    ngày nào cũng lãng phí thời gian, mua sắm vào là quên hết tất cả, lần trước
    em cũng thế, tháng trước em cũng vậy, rốt cuộc em muốn thế nào? Rồi
    nữa, em không cất gọn ví tiền đi được à? Cứ để lung tung, thứ gì cũng để
    bừa bãi, mất rồi đúng không, em xem lại lần trước đi...”
     

    Cô gái lại tiếp tục xin lỗi.
     

    Anh chàng kia vẫn không bỏ qua, bới móc những chuyện trước đây ra
    mắng mỏ.
     

    Cuối cùng, cô gái cũng nổi cáu, quát lên một câu: “Anh có phải đàn ông
    không vậy?”
     

    Bọn họ tiếp tục cãi vã, mặc cho bên đường có rất nhiều taxi trống chạy
    qua, cô gái tiếp tục giải thích, anh chàng kia thì cật lực mắng mỏ. Tôi đút
    tay vào túi, nhìn cảnh tượng khôi hài ấy tiếp diễn, đột nhiên thần nghĩ:
    Muộn thế này rồi, việc cần kíp trước mắt là bắt một chiếc xe đi về, hoặc
    báo cảnh sát để tìm ví tiền, bới móc lại những chuyện đã qua, mắng nhiếc
    trách móc người bênh cạnh mình, có tác dụng gì chứ?
     

    Đáng tiếc, rất nhiều người trong chúng ta không hiểu rằng những lời phê
    phán vô tác dụng này thực ra cực kỳ có hại.
     

    Kỳ thực cũng dễ hiểu, vào những lúc thế này, trách móc người bên cạnh
    mình là điều dễ dàng nhất.
     

    Những câu chuyện tương tự xảy ra với các cặp đôi, cũng xảy ra trong rất
    nhiều gia đình và Công ty.
     

    Một đứa bé cầm bài kiểm tra 6 điểm từ trường về nhà, đưa cho bố xem,
    ông bố liền buông đũa bát, tay đấm chân đạp, bà mẹ thì giơ cao cây roi,
    đứa bé bị đánh cho bầm tím cả mặt mũi. Bạn nghĩ rằng lần sau đứa bé ấy
    có được điểm cao nổi không?
     

    Không thể. Đứa bé sẽ giấu bài kiểm tra đi không đưa cho bố mẹ xem.
     

    Một nhân viên cấp dưới xuất sắc nhưng vì một lần sơ suất mà làm mếch
    lòng khách hàng, khiến vụ làm ăn đi tong, về đến Công ty liền bị cấp trên
    mắng như tát nước vào mặt, làm nhục, nhiếc móc trước mặt tất cả mọi
    người. Thế nhưng, làm như vậy thì khách hàng kia có quay lại không?
     

    Không hề, chẳng những khách hàng không quay lại, mà công ty còn tổn
    thất một nhân viên ưu tú, thêm...
     
    Gửi ý kiến

    Sách là người bạn trung thành, người thầy tận tụy và là hành trang quý giá nhất trên hành trình trưởng thành của mỗi chúng ta.

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THCS TRẦN THÚC NHẪN - TP. HUẾ !